|
|
|
TRƯỜNG DÂN LẬP NGUYỄN
KHUYẾN
Năm nay tôi được làm quen với rất nhiều
thầy cô mới, trong đó có thầy Huy dạy văn mà tôi đă từng được
nghe nói qua lời của cô Thêm (cô giáo dạy văn cũ của tôi). Khác
với cô Thêm, thầy Huy không mang dáng vẻ mà tôi nghĩ. Thầy rất
giỏi, thầy đă viết được rất nhiều sách và cũng khá nổi tiếng.
Được học với thầy quả là một cơ hội rất tốt đối với tôi. Nhưng
có lẽ v́ vậy mà tôi không cảm nhận được ở thầy một cảm giác gần
gũi như đối với cô Thêm. Đối với thầy tôi luôn ngưỡng mộ, kính
trọng và muốn được như thầy. Thầy dạy tôi rất nhiều điều hay,
mới lạ mà nếu thầy không nói chắc có lẽ tôi sẽ măi không biết.
Không phải là việc gửi thư qua e-mail, chuyện ấy đối với tôi
không có ǵ là lạ cả, những việc nhỏ nhặt thầy nói thêm trong
lúc giảng bài mới thật sự làm tôi thấy thích thú và đầu óc như
sáng hẳn ra. Ví dụ như thầy giải thích tại sao nhạc Việt Nam (nhạc
trẻ) lại bị chê, đánh giá thấp và tại sao nhạc của Trịnh Công
Sơn lại “ có giá” mặc dù đối với tôi nhưng loại nhạc ấy không
hay như nhạc trẻ, c̣n và c̣n nhiều thứ nữa mà tôi không thể kể
hết. Đối với tôi được học thầy Huy như được mở rộng tầm mắt,
thầy đă cho tôi biết được rằng viết văn không quá “bèo” như tôi
nghĩ trước đây.
Có thể nói môn học mà tôi
cảm thấy thích thú trong ngôi trường này là môn Văn. Nếu sau
này ra trường th́ kiến thức mà thầy dạy cho tôi vẫn luôn
khó phai trong đầu tôi và tôi biết những kiến thức ấy sẽ có ích
cho tôi ngay bây giờ và cũng như sau này.
Nguyễn Huỳnh Kim Chi
Lớp 9B1 2006 - 2007 |
|
Nhật kí
|
 |
Cho dù con đường đến với ước mơ của tôi có cheo leo, gập ghềnh
mấy tôi cũng sẽ quyết tâm vượt qua để đến được đích cuối cùng.
Bởi v́ phía sau tôi lúc nào cũng có những lời động viên của cha
mẹ, những người thân yêu nhất của tôi đang chờ mong tôi chiến
thắng.Do đó tôi sẽ lại càng quyết tâm hơn nữa để thành công, để
trở thành một bác sĩ. Đơn giản v́ tôi muốn giúp đỡ những người
đang đau khổ tuyệt vọng nhất t́m thấyy niềm vui trong cuộc sống
và quan trọng hơn là tôi muốn chữa khỏi bệnh cho mẹ , v́ đó
chính là niềm vui khôn xiết của môt đúa con mong muốn được nh́n
thấy nụ cười hạnh phúc của mẹ chứ không phải là nụ cười gượng v́
những cơn đau hoành hành cố gắng làm an ḷng con.
V́ chính mẹ là người luôn quan tâm, chăm sóc, động viên
tôi nên với tôi mà nói mẹ là tất cà. Một người luôn hết ḿnh v́
những đứa con thân yêu, luôn chia sẻ cùng con những khi con vui,
con buồn , hay những chuyện bạn bè ở trường, ớ lớp, những chuyện
dù là nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống. Mẹ luôn là một chỗ dựa tinh
thần vững chắc cho con mỗi khi con vấp ngă, hay thất bại. Mẹ là
nơi cho con những hành trang quư gía nhất cho con bước vào đời,
là người dạy cho con những bước đi đầu tiên trong đời. Luôn
nhường cho con những ǵ tốt nhất: nhường cho con chỗ ngủ ấm nhất
khi trới trở gió, cho con những thức ăn mới và ngon nhất, chấp
nhận ăn những đồ thừa chỉ mong sao cho con ngon miệng, khỏe mạnh,
hay chấp nhận chịu ướt để nhuờng cho con chiếc áo mưa để con
không bị ướt. Như thế là quá đủ để cho thấy được t́nh mẹ dành
cho con như thế nào, quả thật bao la và bất tận. Với tôi những
ǵ mẹ đă hi sinh cho tôi quá cao cả, và việc tôi quyết tâm biến
ước mơ ḿnh thành sự thật chính là để đem lại niềm vui trong
cuộc sống cho mẹ và để bày tỏ tấm ḷng biết ơn chân thật nhất
của tôi dành cho mẹ- người đă hết ḷng hi sinh v́ con thân yêu.
Và không riêng ǵ tôi, tôi nghĩ ai trong chúng ta ai cũng
đă có dự định riêng, một ước mơ riêng cho ḿnh.Và chắc các bạn
cũng đồng t́nh với tôi chúng ta có những ước mơ là v́ một mục
tiêu đích thực, một tiêu chí cho cuộc sống năng diễn hắng ngày.
V́ thế, hăy bắng tất cả niềm tin, nghị lực và ư chí hăy biến ước
mơ thành hiện thực v́ không riêng ǵ ḿnh vui mà người vui hơn
cả chính là cha mẹ, là ông bà và những người thân yêu khác.
Đinh Thị Phương Trang
Lớp 9B1 2006 - 2007
|
|
 |
Bây giờ là ngày thứ ba đầu tuần,
tôi được nghe những lời hay ư đẹp trong buổi lễ chào cờ đầu tuần.
Tôi được biết trường ta có thành quả đậu đại học rất cao, chưa
có trường nào mà được kết quả 3 lớp 12 đạt được 100% tỉ lệ đậu
đại học công lập. Thầy hiệu trưởng có nói một số vấn đề liên
quan đến việc dạy dỗ của thầy cô, là không nên phạt các em học
sinh bằng cách đánh roi. Cách phạt đó là dở nhất trong tất cả
các phương pháp dạy học. Một đồ vật vô tri vô giác mà khi bị tác
động, nó cũng phải biết phát ra âm thanh nói chi là con người.
Thầy cô quản nhiệm là người quản lí học sinh chu đáo
nhất, việc học tập và kỉ luật đều do thầy cô coi quản. Học tốt
có thể được thầy cô thưởng nhưng nếu không nghiêm túc th́
học sinh đó sẽ bị phạt. Nếu tôi là thầy quản nhiệm tôi sẽ
ra quyết định như thế này: ai chấp hành nội quy nghiêm túc trong
một khoảng thời gian nhất định, theo tôi là 2 tuần th́ sẽ tặng 2
cuốn vở trắng và ai không chấp hành nội quy nghiêm túc th́ h́nh
phạt sẽ là ngược lại. Tuy nhiên, nếu ai tỏ ra quá quắt th́ tôi
sẽ mời phụ huynh khuyên răn em đó một cách thân thiện và cho em
đó cơ hội chuộc lại lỗi lầm.
Trong năm học này tôi đă
vạch ra những kế hoạch “tomorrow never lose”, nghe có vẻ buồn
cười nhỉ , v́ là một người rất thích coi phim điệp viên 007, tôi
cho đó là một câu dễ làm và cũng dễ nhớ cho tất cả mọi người.
Hăy là một người có ích nhé !!!
Nguyễn Nhân Văn
Lớp 9B1 2006 - 2007 |
|
 |
Hôm nay là thứ ba,những giọt mưa đêm hôm qua vẫn c̣n sót lại đến
sáng hôm nay,những giọt mưa lất phất trong gió,rơi xuống mặt
đường và lan rộng ra.Tôi cảm thấy như cây lá sáng hôm nay tràn
trề nhựa sống.Chúng đă chơi đùa,vui ca nhảy múa và vươn ḿnh đón
những giọt mưa đêm ngọt ngào.Cây lá vui tươi nhưng h́nh như mọi
ngườI có vẻ lạnh lắm,ai cũng mặc áo khoác.Không khí lạnh cùng
với một làn gió nhẹ lướt qua làm tôi nổi da gà. Vẫn như mọi hôm
thứ ba, tôi luôn đi học sớm để chào cờ .
Đi tới cổng trường ,tôi
chỉnh sửa lại đầu tóc và quần áo cho tươm tất để chuẩn bị chào
cờ .Tôi càm thấy ngạc nhiên v́ không khí náo nhiệt của mọi hôm
thứ ba không có trong sáng hôm nay.Chiếc bục giảng gần cột cờ
hôm nay đâu không thấy. Sân trường hôm nào ồn ào và nhộn nhịp
th́ hôm nay im ĺm như mặt hồ vào một ngày không gió . Những
điều đó cũng đủ cho tôi biết là hôm nay không chào cờ.Tôi cảm
thấy hơi buồn v́ không nghe được những mẩu chuyện cùng bài
học rút ra từ các bạn, không nghe được những kiến thức, lời dặn
từ thầy Hiệu trưởng, không thấy được mái đầu bạc trắng như mây
và dáng vóc liêu xiêu be bé của thầy.
Tiếng chuông trường vang
lên, tiết học đầu tiên bắt đầu.
Tạ Quang Thịnh
Lớp 9B1
2006 - 2007
|
|
 |
Điểm số môn Anh văn trong
ḱ hè vừa rồi của tôi rất tệ. Khi nhận ra điều đó, ba tôi quyết
định kèm tôi thật gắt môn này với hy vọng tôi có thể tiến bộ
hơn để đủ sức dự kỳ thi tuyển sinh cuối năm nay.
Nói là làm, ba tôi bắt đầu “chiến dịch” rèn luyện cho tôi
ngay ngày chủ nhật. Ba tôi bắt tôi học lại những kiến thức từ
năm lớp 8 đến giờ. Sau hai tiếng dạy học, ba cho tôi ba bài tập
và hỏi:
-Khi nào con làm?
-Dạ để lát nữa. –Tôi trả lời vội vàng không chút suy nghĩ.
-Chiều nay ba tới kiểm mà không có là ăn đ̣n đó nghe – Ba tôi ra
lệnh vẻ hăm dọa.
-Dạ.
Sau khi ba tôi về, tôi lập tức đóng sách, đóng vở, quăng cây
viết lên bàn và nghĩ rằng thường th́ cứ mỗi chủ nhật ba mới tới
đây, chứ làm ǵ có chuyện chiều ba kiểm bài ḿnh. Chắc là ba hù
để ḿnh làm ngay thôi ! Với suy nghĩ đó, tôi ném lời hứa khi năy
sang một bên rồi phóng đi chơi, mặc dù tôi có khả năng hoàn
thành bài tập đó trong chốc lát. Tôi chơi rất vui, mặc cho những
bài tập Anh văn đang cố kêu gọi tôi trở về. Đến chiều, điều xảy
ra mà tôi không tiên liệu trước xảy ra : ba tôi khảo bài Anh văn.
Trước mặt ba, tôi bắt đầu đổ mồ hôi hột và tóc gáy dựng hết lên.
Ba tôi đến bên tôi và hỏi bằng giọng nghẹ nhàng, ngọt ngào đến
đáng sợ:
-Chắc con làm hết bài tập rồi, phải không con?
Tôi cố ra vẻ ta đây ngoan ngơan lắm:
-Dạ chưa ba ạ!
-Sao chưa vậy con?
Tôi khiếp đảm:
-Tại con… đi chơi ạ!
-Chơi vui không con?
Tôi hớn hở trả lời quên mất rằng tính mạng đang bị đe dọa:
-Dạ, con chơi vui lắm, hồi năy, con với thằng Bi…
Ba tôi bỗng sa sầm nét mặt, quát:
-Vui ghê con há! Bài không làm mà lo chơi, giỏi nhỉ ! Vô ăn
đi rồi lên trên lầu ngồi chờ, ba sẽ nói chuyện với con.
Tôi từ từ lết vào nhà ăn trong tâm trạng thần kinh không ổn
định và nghĩ đến những việc làm dữ dội nhất mà ba có thể dùng để
trừng phạt một đứa con trai ngỗ nghịch, ham chơi như tôi. Cái từ
“nói chuyện” mà ba phát ra trong trường khác th́ chẳng có ǵ,
nhưng khi nó phát ra lúc này th́ một cảm gíac rờn rợn lập tức
lan khắp người tôi.
Cái ǵ đến, nó phải đến. Ba tôi bắt đầu khảo tội:
-Các bài tập ba giao cho con chưa làm phải không?
Tôi t́m cách chống chế:
- Dạ, nhưng…
Làm như không nghe tôi nói, ba tôi tiếp tục:
-Ba bài là ba cây nghe chưa? Ra lấy cây vào đây ! …
Đúng là một bài học nhớ đời ! Sau trận
động trời đó, tôi tự nhủ thầm sẽ học thật tốt để khỏi phải lâm
vào t́nh trạng thập tử nhất sinh như vậy nữa. Mặc dù chưa biết
có làm được hay không nhưng tôi phải cố gắng thôi, học là v́
ḿnh mà. Và tôi bắt đầu bài học mới với một quyết tâm cao.
Lê Tấn Thiện
Lớp 9B2 2006 - 2007 |
|
 |
Hôm nay, thầy Huy – giáo viên dạy môn Văn của tôi đă
cho cả lớp chúng tôi một bài tập về nhà mà từ lớp 6 đến nay tôi
chưa bao giờ làm đó là gửi Email cho thầy. Lúc đó tôi cảm thấy
việc này ḿnh cũng chỉ xem người khác làm chứ chưa bao giờ làm
cả. Tôi suy nghĩ măi, không biết làm sao để hoàn thành bài tập
này nhanh nhất, Bởi v́ người làm nhanh và sớm nhất sẽ được
thưởng tập. Tôi chưa bao giờ được nhận 1 cuốn tập thưởng từ đầu
hè đến giờ, v́ vậy tôi rất mong có đươc 1 cuốn để lấy đó làm
điều tự hào cho chính ḿnh.
Đến giờ về, tôi liền chạy nhanh ra trạm xe buưt. Đón xe về
chung với bạn, tôi hỏi:
-
Bạn định làm bài của thầy Huy ngay sau khi về đến nhà
à?
-
Không biết nữa! Bài tập này làm trễ cũng được đâu có
bị ǵ đâu.
-
Sao không? Thầy nói nếu tụi ḿnh làm sớm
sẽ được thưởng
tập mà.
-
Thế à!
-
Vậy đổi ư chưa?
Bạn ấy ngập ngùng nói :
-
Chắc vậy. Nhưng ḿnh không biết làm thế nào cả.
-
Thầy đă chỉ cả trong tập rồi c̣n ǵ! Chỉ cần ra tiệm
internet làm theo cách làm trong vở là được rồi!
-
Ừ!
Để ḿnh thử làm xem. Hay là có ǵ không hiểu ḿnh gọi điện hỏi
bạn?
-
Ừ!
Cố gắng làm nha.
Mới đó mà tôi đă về đến nhà, xe chạy nhanh thật. Tôi
thấy đói quá, đành lấy cái ǵ đó ăn cho đỡ rồi chạy ra tiệm
iternet gần nha. Nhưng đă hết máy trống, toàn là những người
chơi game đang ngồi chơi một cách say mê. Tôi đành đi đến một
tiệm nhỏ khác bên kia đường. Ngồi vào máy, tôi liền làm một mạch
thật nhanh. Tạo ra một user name mới rồi nhớ password để đang
nhập vào. Tôi làm các bước nhanh như một người đă thạo máy vi
tính, nhưng đến khi viết thư cho thầy tôi lại không biết cách
đánh dấu. Thế là tôi ngồi đó ṃ chữ Unicode trong một dăy h́nh ở
dưới góc phải màn h́nh cái h́nh có chữ V. T́m măi không thấy,
may quá, có một anh sinh viên đến gần :
-
Em t́m cách để đánh tiếng Việt phải không?
-
Dạ phải!
Thế là anh ấy chỉ tôi một cách tận t́nh. Tôi liền đánh
bài và gửi cho thầy như thầy đă chỉ. Về đến nhà th́ bạn tôi gọi
và hỏi lại là làm sao để viết tiếng Việt được. Thế là tôi đă chỉ
bạn ấy theo đúng lời hướng dẫn của anh bạn đă chỉ cho tôi. Và
bạn ấy đă gửi cho thầy được theo đúng yêu cầu.
Sáng thứ hai đến trường, thầy phát tờ email cho những
ai đă gửi cho thầy. Thế là có 3 người được thưởng tập trong đó
có cả tôi. Tôi tự rút ra một bài học cho ḿnh là cần phải cố
gắng t́m ṭi và học hỏi nhiều hơn nữa để có được nhiều kinh
nghiệm cho bản thân khi đất nước tiến lên hiện đại.
Nguyễn Vơ Hoàng Anh
9B1 2006 - 2007 |
|
 |
Hôm nay là ngày thứ 2 của tuần đầu tiên bắt đầu năm học
lớp 9 mới,năm cuối cấp II .Ḷng tôi nặng trĩu nỗi buồn, một nồi
buồn không thể nào tả nổi. Nó như một ngon núi vô cùng to lớn ,
nặng trĩu , lúc nào cũng dâng lên trong ḷng không thể nào
nguôi ngoai.Tôi đă học lớp mới, lớp 9b2 từ hồi hè (tôi bị chuyển
từ lớp 9b1 xuống 9b2 v́ không đủ điểm).Tôi vừa sợ sợ ,lại vừa
cảm thấy vui vui.
Sợ v́ lại phải đi hoc, gặp lai các bạn lớp 9b1 của tôi. Tôi
đă học với các bạn cũng khoảng 2 năm rồi. tôi cứ có càm giác
rằng:các bạn đang nh́n tôi, nhưng không phải nh́n tôi với cái
ánh mắt một người bạn b́nh thường ,mà là một ánh mắt khinh miệt
,miệt th́ một đứa học sinh lớp 9b1 bị chuyển xuống lớp 9b2. V́
theo nhận xét của nhiều thầy cô bộ môn th́ lớp 9b2 là một lớp
quậy phá ,nghịch ngợm ,đùa giỡn, không tập trung vào việc học và
là một lớp mà không một thầy cô nào muốn dạy cả (theo tôi là
như thế).
Nhưng
tôi
lai
cảm thấy vui vui khi gặp thầy Phát (quản
nhiệm), thầy Huy (dạy văn) và cuối cùng là cô Hoa (dạy môn Anh).
Hoc với thầy Huy tôi biết thêm nhiều điều về những câu ca dao,
tục ngữ, kho tàng kiến thức, bản sắc văn hóa dân tộc và cả cách
thực hành trên vi tính, tôi cũng được biết thông qua thầy.
Về ư nghĩ cùa tôi lúc trước (về các bạn tôi) chắc là
do tôi quá sợ nên mới như thế mà thôi.
Tôi tự đặt ra cho ḿnh một mục đích là sẽ cố gắng học thật
tốt để hết học ḱ I tôi sẽ lên lại lớp 9b1 sum họp với gia đ́nh
cũ của ḿnh. C̣n cơ hội, tôi sẽ làm được !!!
Nguyễn Đức Hải
9B2 2006 - 2007 |
|
 |
Tôi là người giàu cảm xúc nên tôi rất thích học
môn Văn. Và năm nay tôi rất may mắn khi được học với thầy Huy.
Thầy luôn tạo điều kiện cho tất cả học sinh muốn vươn ra tầm
thế giới, không chỉ bằng ḷng với vị trí của một học sinh tầm
thường.Bởi thế,tôi rất muốn tỏ ra ḿnh là một học sinh nổi bật
để thầy giúp đỡ tôi nhiều hơn, để hoàn thiện ḿnh hơn. Có lần
tôi nghe thầy có nói về việc tạo trang web, tôi rất thích v́ đó
là một lợi thế cho tôi do đă được làm quen với internet khá
nhiều.
Tôi luôn ước mơ ḿnh là một người nổi tiếng nên mỗi lần thầy
Huy dạy bảo làm sao để trở thành con người tốt, trở thành con
người nổi tiếng, tôi đều chăm chú nghe. Nhưng trở thành người
nổi tiếng không dễ như tôi ước mơ. Muốn được như vậy, tôi phải
chuẩn bị rất nhiều và phải rất sẵn sàng cho con đường phía trước.
Nếu cần ḷng kiên tŕ, tôi tin ḿnh là người không thiếu do tôi
cảm nhận điều này rất rơ.
Tôi nghĩ ḿnh là con người chưa hoàn thiện nên tôi luôn cố
gắng để hoàn thiện ḿnh hơn. Tôi mong thầy cô và những người bạn
thân nhất của tôi sẽ giúp tôi. Tôi tin ḿnh sẽ làm được để không
hổ thẹn với ḷng ḿnh và công việc ḿnh đă chọn.Tôi chưa bao giờ
buồn nản cho dù tôi có gặp 99% thất bại v́ biết đâu 1% kia nó có
thể giúp tôi làm lại từ đầu một cách tốt đẹp hơn.
Bởi vậy, tôi luôn nhớ rằng hôm nay chỉ mới là ngày thứ
ba 25 tháng 7 năm 2006, tôi sẽ bắt đầu nỗ lực hết ḿnh như điều
ḿnh đă tự hứa. Thời gian không ít nhưng cũng không nhiều. Do đó
bạn nào có những ư nghĩ như tôi, các bạn nên bắt đầu thực hiện
ngay từ hôm nay : ngày 25 tháng 7 năm 2006.
Bùi Thế Hùng
Lớp 9B2 2006 - 2007 |
|
 |
Hôm nay, tôi đă thực hiện được ước muốn của tôi
rồi, thực ra th́ cũng chỉ là lên trang web của thầy tôi xem thôi
. Thầy dạy văn lớp tôi là thầy Huy có làm một trang web nói về
học tṛ và những bài viết trong đó là do tự chúng tôi viết ,tự
những học tṛ của thầy viết.
Nhưng không hiểu sao trong ḷng tôi lại mang một nỗi
buồn. Có lẽ chẳng ai hiểu tôi buồn về việc ǵ? Nói thật tôi cũng
đă gửi bài cho thầy nhưng không được thầy đưa lên trang web ḷng
tôi rất buồn nhưng cũng đă tan biến đi ít phần v́ tôi biết ḿnh
không có năng khiếu về viết văn. Đến hôm nay, khi tôi lên trang
web của thầy để xem bài viết của các bạn đồng trang lứa như thế
nào th́ nỗi buồn ấy lại trỗi dậy trong tôi, nó lại càng mạnh mẽ
hơn trước. Lư do đơn giản chỉ v́ tôi cảm thấy hổ thẹn cho bản
thân. Tôi cảm thấy ḿnh không bằng các bạn, tài viết văn của tôi
không trâu chuốt như các bạn, không bay bổng v́ tôi sống rất
thực tế. Lúc đọc bài của các bạn, tôi cảm thấy các bạn là người
tuyệt vời lắm v́ họ có thể viết ra được những lời lẽ hay đến thế
trong khi họ chỉ bằng tuổi tôi thôi. Để thực hiện bài tập của
thầy Huy, tôi phải vắt óc suy nghĩ ra những câu văn hay chỉ mong
bài viết của tôi có thể được đưa lên mạng nhưng ư nghĩ ấy thật
xa vời đối vối tôi,với người ghét môn văn như tôi. Thầy Huy đă
dạy cách chỉ dẫn để có thể làm văn tốt cho lớp nhưng điều đó rất
khó đối với tôi. Tôi công nhận thầy dạy rất hay nhưng tôi vẵn
chưa thể viết đuợc một bài văn hay theo ư của thầy.
Dù biết là khó khăn nhưng tôi vẫn ước ǵ tôi có
thể viết văn hay, và cách duy nhất để thực hiện điều đó là tôi
phải cố gắng học tốt môn văn trong quăng đời học sinh của ḿnh.
Tôi sẽ bắt đầu thực hiện nó vào hôm nay v́ vậy hôm nay sẽ là mốc
thời gian quan trọng, đánh đấu ngày tôi thực hiện ước mơ của
ḿnh.
Đinh Mỹ Phương
Lớp 9B1 2006 - 2007 |
|
 |
Vậy là tôi đă lên lớp 9, kể ra th́ thời gian cũng trôi
qua nhanh thật, nhanh như một cơn gió, đến thật bất chợt và đi
cũng thật vội vàng.
Người ta thường nói rằng hè là quăng thời gian mà con người
cảm thấy thú vị nhất, vui vẻ nhất và cũng là nhàm chán nhất. đối
với ḿnh th́ hai từ “nhàm chán” đă quá quen thuộc. Người ta đi
du lịch, đi nước ngoài, đi tham quan danh lam thắng cảnh, c̣n
ḿnh, ḿnh th́ sao? Có lẽ thú vui lớn nhất của ḿnh là nằm ở nhà,
ngày ngày bật T.V xem World Cup, xem tin tức thời sự, hoặc là
rảo qua tiệm net rồi lướt web, cũng vui chứ bộ. Nhiều lúc ḿnh
thấy chán mẹ ghê, cứ nghe những lời không đâu bên ng̣ai rồi về
nhà cấm ḿnh đi chơi net. Ḿnh biết mẹ lo cho ḿnh, không muốn
ḿnh thành con người hư hỏng, nhưng ḿnh đâu phải là đứa không
hiểu lí lẽ, không biết điều. Ḿnh dám cam đoan là từ trước đến
nay, ḿnh chưa hề xem bất cứ một trang web nào có nội dung bậy
bạ cả.
Nhưng thôi, mẹ th́ măi măi vẫn là mẹ, phận làm con th́
phải vâng lời, ḿnh không muốn mẹ phải buồn ḷng. Mẹ là tất cả
những ǵ ông trời ban cho ḿnh !
Lê Thị Ngọc Giàu
Lớp 9B2 2006 - 2007 |
|

|
Chủ nhật vừa qua, tôi đă đọc một tờ báo giáo dục có tên
gọi là báo VTM và t́m thấy trong đó một trang đập vào mắt tôi
với h́nh ảnh trên cột cờ, lá cờ đỏ sao vàng bay phấp phới cùng
hàng chữ “Buổi lễ chào cờ ở những ngôi trường”.
Tôi đă đọc mà bất ngờ vô cùng ! Câu chuyện đó được kể
từ một chị lớp mười rằng: Hôm ấy là buổi lễ chào cờ đầu tiên
trong năm học lớp 10 của chị và cũng là ngày đầu tiên chị mặc áo
dài. Hàng lối ngay ngắn, thẳng tấp; tiếng hô vang của thầy kỉ
luật ra hiệu chào cờ, hát quốc ca. Bỗng một cơn mưa ập xuống
ngay lúc vang lên lời hát bài “Quốc ca”, chị ấy bối rối trong
một phút rồi chợt tỉnh dậy khi nghe tiếng hát cùng với giai điệu
của bài Quốc ca vẫn được vang lên cùng với cảnh mưa rơi ào ào
như trút nước xuống đầu. Chị ấy cảm thấy bất ngờ vô cùng và cũng
thật nể tất cả các bạn học sinh ở ngôi trường v́ đă rất coi
trọng giờ chào cờ đầu tuần, đó là cảm nghĩ của chị ấy và cuối
mẩu chuyện đó, tờ báo có nhận xét rằng buổi lễ chào cờ rất quan
trọng, nó thể hiện ḷng yêu nước ở mỗi con người chúng ta.
Từ ngày bắt đầu đi học đến giờ, tôi chưa bao giờ biết chào
cờ có ư nghĩa ǵ và tôi nghĩ chào cờ là một cái ǵ đó rất b́nh
thường mà tôi phải làm hàng tuần cũng như học sinh khác. Giờ
chào cờ, tôi đưa tay chào có lệ rồi hát nhép nhép theo bài Quốc
ca, có khi c̣n đùa giỡn trong khi làm lễ. Bây giờ khi tôi đọc
qua mẩu chuyện nhỏ trên báo đó mới biết được cái thiêng liêng ở
buổi lễ chào cờ đầu tuần và cảm nhận tôi là một con người quá ư
là vô ư thức từ trước đến nay. Tôi đă tự kiểm điểm bằng cách
trong buổi chào cờ sáng nay, tôi đă đứng ngay ngắn tay giơ lên
trán mắt hướng về lá cờ đỏ sao vàng đang bay phấp phới và hát
dơng dạc bài Quốc ca.
Đọc báo mới biết có nhiều điều hay, nhiều kiến thức mới lạ
mà ḿnh chưa từng biết đến. Từ nay tôi sẽ dành một ít thời gian
để đọc báo và từ đó sẽ t́m những điều tốt đẹp dể sửa chữa lại
những khuyết điểm của chính bản thân ḿnh.
Tôi sẽ cố gắng viết văn ngày càng hay để thực hiện ước mơ
của ḿnh là trở thành một nhà báo để có thể truyền lại những
kiến thức hay mà ḿnh đă được biết cho các thế hệ sau này, dù
cho nghề viết báo có nhàm chán đối với mọi người nhưng đối với
tôi nó là cả một ước mơ mà tôi phải cố gắng để thực hiện.
Nguyễn Ngọc Thanh Trúc
Lớp 9B1 2006 - 2007 |
|
 |
Một câu nói của bạn lúc thốt ra có thể làm người khác
buồn, có thể làm tổn thương họ. Nhưng khi ngồi suy nghĩ lại th́
bạn mới cảm thấy có lỗi. Liệu họ có thể tha thứ cho bạn không?
Các bạn thử nghĩ xem khi đóng một cây đinh vào một miếng gỗ. Lâu
ngày bạn gỡ đinh ra, các bạn hăy tự hỏi vết đinh có biến mất
không? Nếu vết đinh không mất th́ vết thương trong ḷng họ vẫn
c̣n. Ngược lại nếu chính bản thân bạn bị như vậy th́ bạn sẽ nghĩ
ǵ? Ong cha ta có câu nói rất hay:
Lời nói chẳng mất tiền
mua
Lựa lời mà nói cho vừa ḷng
nhau.
Lời nói phải hay, phải đẹp th́ người khác mới kính trọng,
mới quan tâm đến bạn. Ngay cả bản thân tôi, đôi lúc tôi cũng nói
ra những lời làm người khác buồn. Nhưng tôi lại không xin lỗi v́
tôi nghĩ ḿnh đúng. Đến khi tôi phải chịu một hậu quả làm tôi
nhớ măi th́ tôi mới tỉnh ngộ.
Câu chuyện xảy ra cách đây một năm rồi, Thanh và tôi là
đôi bạn thân từ nhỏ. Thanh rất hiền lành, c̣n tôi rất dạn dĩ.
Thanh luôn nghe lời tôi, có chuyện ǵ tôi làm sai, tôi đều nghĩ
là do lỗi của bạn. Thanh luôn nhường nhịn tôi để t́nh bạn được
tốt đẹp. Rồi bắt đầu năm tôi 14 tuổi, cái tuổi mà tâm tính con
người dễ thay đổi nhất. Tôi cáu gắt nhiều hơn. Và tôi đă hành
động như một con người đầy tội lỗi. Tôi đă lỡ lời xúc phạm đến
Thanh
:”Tại sao bạn cứ làm những chuyện mà ḿnh không thích? Bạn có
biết bạn phiền lắm không. Ḿnh thà chơi với người khác con hơn
chơi với bạn.”. Chỉ trong một lúc nóng giận mà tôi đă làm cho
Thanh buồn.
Sau hôm đó, tôi thấy hối hận và cố gắng đối xử nhẹ nhàng hơn với
bạn. Nhưng Thanh đă nói :”Một lời nói của bạn mà có lẽ nó chính
là con dao đâm hàng ngàn nhát vào tim tôi.” Thanh nói luôn xem
tôi là bạn, tôn trọng và quư tôi nhưng c̣n tôi th́ có xem Thanh
là bạn hay không? Một khi lời nói tôi phát ra th́ sẽ không thể
rút lại được. Nỗi buồn và thất vọng trong ḷng Thanh cũng vậy,
sẽ không bao giờ hết. Sau khi nghe bạn nói, tôi đă hiểu, hiểu ra
rằng những việc làm từ trước đến giờ của tôi đă làm cho người
bạn thân nhất của tôi phải đau ḷng. Tôi cũng hiểu bây giờ hối
hận th́ quá muộn màng. Lúc ấy nước mắt của tôi như muốn trào ra
nhưng lại bị cản lại bởi sự ích kỉ và sĩ diện trong ḷng tôi.
Tôi tự an ủi ḿnh bằng cách nghĩ sẽ có một ngày Thanh sẽ đến xin
chơi lại với tôi…
Nhưng tôi đă lầm, một sự sai lầm đáng tiếc đă khiến tôi
nhớ măi. Phải chi lúc ấy tôi nói lời xin lỗi th́ mọi chuyện sẽ
có thể cứu văn được ? Tôi không ngờ lúc trước chúng tôi c̣n là
bạn thân mà giờ đây đă trở thành hai con người của hai thế giới.
Thanh không c̣n học chung với tôi, bạn đă chuyển trường và tôi
cũng không biết địa chỉ nhà của Thanh. Tôi đă mất một người bạn
chẳng lẽ chỉ v́ một lời nói thôi sao? Nhưng bây giờ nghĩ lại lời
nói của tôi khi ấy là sai lầm, c̣n lời nói của Thanh như muốn
khuyên nhủ tôi : hăy tự kiềm chế bản thân ḿnh, đừng v́ một phút
nóng giận mà làm tổn thương người khác. Tôi thấy ḿnh thật nhẫn
tâm khi lỡ nói những lời như thế. Bây giờ đành…
Nén niềm đau
gởi vào ḷng
Tôi gởi nỗi buồn vào
ḍng nhật kí
Chỉ mong mai
kia bạn hiểu
Sẽ thứ tha cho những
lỗi lầm xưa.
Tôi đă phải suy nghĩ, lo lắng, bối rối rất nhiều chỉ để
viết ra những ḍng chữ này. Tôi muốn gởi tới các bạn một thông
điệp:
“Đừng bao giời xem thường lời nói của bạn hay của người
khác. Nó có thể là con dao đâm nát tim bạn. Và hăy biết quư
trọng những ǵ bạn đang có, nếu không đến khi mất đi bạn sẽ phải
hối tiếc”.
Các bạn đừng như tôi, bây giờ hối hận th́ đă quá muộn. Nếu
như tôi có thể t́m lại được Thanh th́ tôi sẽ lấy hết can đảm của
ḿnh để nói với Thanh:”Xin lỗi”. Hai chữ “xin lỗi” đối với các
bạn rất dễ nói nhưng đối với tôi hai chữ ấy nói ra rất khó. Tôi
không biết có gặp được Thanh hay không? Nhưng tôi tin cho dù hai
chúng tôi ở hai nơi khác nhau, Thanh vẫn sẽ hiểu tôi và tha thứ
cho tôi. V́ tôi biết t́nh bạn trong chúng tôi là măi măi. Tôi sẽ
không quên, không bao giờ quên người bạn gái này.
Lê
Thúy Vy
Lớp
9B2 2006 - 2007 |
|
 |
Kính thưa
thầy!
Hồi sáng khi nghe thầy nói bài nhật kí của em được lên
mạng, em rất vui. Nhưng khi thầy hỏi em có tham khảo sách ǵ hay
không? Ḷng em lại dâng lên một nỗi buồn.
Thật sự bài nhật kí em viết bằng tấm ḷng của ḿnh. Lúc
trước, có những chuyện buồn em không biết phải làm ǵ. Bây giờ
th́ em có thể viết ra giấy và có người chịu đọc, hiểu em. Từ nhỏ,
em đă không có cha mẹ. Lúc nào em cũng sống trong nước mắt, em
khao khát được gọi một tiếng “cha”, một tiếng “mẹ”. Cũng có lẽ
v́ thiếu vắng t́nh thương mà khi làm văn biểu cảm, em đều làm
tốt cả. Đa số người nào đọc văn của em đều nói cách viết văn của
em có vẻ người lớn, có những câu văn mà đáng lẽ một học sinh lớp
9 không thể viết được như vậy. Thật ra từ khi c̣n nhỏ, lúc buồn
th́ em hay xem tivi, đọc sách(nhất là các sách viết về gia đ́nh).
Mỗi khi xem một bộ phim hay, em học cái cách nói, cách sống của
nhân vật trong phim. C̣n trong sách, em học cách viết văn của
các nhà văn nhưng em không theo rập khuôn mẫu mà em t́m những
vốn từ khác hay hơn, đẹp hơn và biến nó thành cái của ḿnh. Em
luôn mong những bài văn của ḿnh mỗi ngày một mới mẻ. Em đă bắt
đầu viết nhật kí từ khi em c̣n học lớp 5. Khi ấy em đă phải sống
tự lập, có chuyện ǵ th́ tự ḿnh giải quyết. Có lẽ v́ em từ quê
lên nên các bạn không ai thích em, năm lớp 6,7,8 đều như vậy.
Mỗi một chuỵên vui buồn em viết vào nhật kí. Chắc v́ thế mà em
viết văn không giống các bạn khác. Em vẫn mong sẽ có một người
đọc nhật kí của em và tin đó chính là những ǵ trong ḷng em
đang nghĩ.
Thưa thầy, em nghĩ là thầy không tin bài văn này là do
em viết. Nếu suy nghĩ của em là không đúng th́ em kính mong thầy
tha lỗi cho em.
Mong thầy giúp em.
Học tṛ của thầy
Lê Thúy Vy |
|
 |
Vừa rồi, thầy văn của tôi nói rằng thầy vừa lập một
trang web nhật kư học tṛ: “hdhuy.bravehost.com” để đăng những
bài viết nhật kư của các học sinh gửi qua mạng cho thầy.
Hôm thầy công bố điều đó, tôi cứ thấp thỏm lo sợ, chồm lên
chồm xuống như một con sóc. Tôi đă cố hết sức viết cái bài ấy,
tôi rất kỳ vọng ở bài nhật kư ấy, mà không trúng tuyển th́ sao?
Tôi lo sợ v́ thầy cứ nói bóng, nói gió rằng: -Vừa rồi, lớp
bên kia thầy đă đưa bốn bài nhật kư lên mạng c̣n lớp này thầy
mới đưa một bài thôi.
Các bạn liền nhao nhao nói:
- Ai vậy thầy ? Ai vậy thầy ?
Vừa nói thầy vừa cười cười liếc mắt nh́n tôi, tôi không biết
cái nh́n đó là chế nhạo tôi hay chúc mừng cho tôi nữa. Ḷng tôi
ngập tràn trong niềm… thất vọng năo nề, v́ bút pháp của tôi -
theo tôi nghĩ th́ không được lưu loát cho lắm. Không hiểu thầy
muốn nhấn mạnh điều ǵ mà cứ tiếp tục ṿng vo tam quốc:
- Người ta có cơ hội th́ phải biết nắm lấy , cơ hội th́ lâu
lâu mới có một lần mà không nắm được th́ hối hận đấy.
Không biết thầy ám chỉ ai mà cứ nói ra, nói vào như thế nhỉ...
Khi về tôi lật đật mở mạng ra xem.
- Mới về mà đă vô net rồi à. Đi tắm đi! - Tiếng bà tôi nhắc nhở
vang lên.
Không đợi bà tôi nói tiếng thứ hai, tôi lập tức vụt đi, xém tí nữa
là đụng vào tủ, may mà nó biết lựa đường né tránh tôi. Xong xuôi,
tôi lại vọt vào bàn máy tính rồi..
- Xuốn ăn cơm, con ơi !
- Dạ - Tôi ủ rũ đi ăn và bây giờ tôi mới có thể hiểu rằng xem
phim th́ hay nhất ở chỗ nào.
Ăn cơm xong rồi, bây giờ không có ǵ có thể cản tôi được nữa,
hà hà…! Tôi gơ lên máy tính “hdhuy.bravehost.com” –“Trường
Nguyễn Khuyến.” Tôi từ từ kéo màn h́nh xuống, “bài của Nguyễn
Huỳnh Kim Chi, Tạ Quang Thịnh, …”, tôi không màng đến những bài
đó.Lúc ấy, tôi chỉ có khát vọng muốn xem bài của ḿnh trên
trang web này thôi. Hy vọng của tôi ngày càng tắt dần v́ sắp hết
trang web rồi...
Nhưng…ồ không, không phải đâu, bài tôi nè !!! Tôi không
tin vào mắt ḿnh được nữa. Tôi rất sung sướng và rất vui nhưng
không dám biểu lộ bằng hành động v́ ông tôi đang nằm ngủ ở phía
sau lưng tôi trên cái giường êm ái. Tôi chỉ biết vui mừng trong
bụng và nở trên môi một nụ cười khe khẽ. Trong ḷng tôi như có
sự xáo động, cảm xúc vui mừng, hân hoan, phấn khởi cứ bay nhảy
lọan xạ trong ḷng tôi. Bây giờ tôi mới hiểu ra nụ cười của thầy
tôi.
Lê Tấn Thiện
Lớp 9B2 2006 - 2007 |
|
 |
Nhật kư ơi, bạn có biết ước mơ không, tôi nghĩ là bạn
có. Bạn ước mơ rằng tôi sẽ tràn trong bạn, bạn ước mơ rằng bạn
sẽ được tôi yêu mến và bạn ước mơ tôi sẽ tâm sự cùng bạn thật
nhiều. Tôi nghĩ rằng mọi người đều có ước mơ dù ước mơ đó là
viễn vông hay thiết thực th́ đó cũng là ước mơ. Riêng tôi từ nhỏ
cũng đă có rất nhiều ước mơ và ước mơ lớn nhất của tôi là trở
thành một chủ tịch nước.
Không biết từ bao giờ ước muốn ấy ở trong đầu tôi ngày càng
lớn dần lên trong trí năo non nớt của tôi. Tôi chỉ chắc một điều
là chính bố tôi là người đă mớm cho tôi điều đó, đă đưa nó đến
với tôi từ khi tôi c̣n nhỏ. Bố tôi là người có nhiều tham vọng,
ông không thích nước Việt Nam lắm v́ nó c̣n lắm lạc hậu, nhưng
ông muốn đất nước lạc hậu này sẽ hoàn toàn đựơc thay đổi bởi các
con ông và đến giờ nó vẫn c̣n in trong trí tôi, cho đến khi…
Đến khi tôi rời Long An lên thành phố học, tôi đă kịp nhận ra
ước mơ của tôi không thể thực hiện được hoặc có th́ cũng phải
trải qua cả một quá tŕnh dài, một chặng đường gian nan, vất vả
trải đầy hoa hồng… gai. Tôi biết rằng để leo lên ngồi chễm chệ
trên cái ghế chủ tịch không hề dễ như leo lên ngồi salon và lập
được một chính sách ḥan hảo để thay đổi đất nước như lời bố tôi
c̣n khó khăn hơn… nhảy vô lửa ngồi.
Biết không làm chủ tịch được nhưng tôi vẫn hay phỏng vấn tôi
một câu hỏi khó trả lời rằng nếu tôi được làm chủ tịch nước th́
tôi sẽ làm ǵ. Khó thật đấy, tôi suy nghĩ mấy ngày rồi đưa ra
một quyết định cực kỳ sáng suốt là bỏ nó qua một bên và quên nó
đi, quên nó cho đến khi…
Cho đến một lần tôi đă nói với bố tôi tất cả những ǵ mà tôi
nghĩ về điều
cha nói
dạo nọ. Nhưng ông vẫn vậy, vẫn phủ nhận tất cả những suy nghĩ
của tôi và đưa ra hàng ngàn lí do ḥng thuyết phục tôi trở về
con đường Chính phủ. Ông nói rằng:
-Con có biết rằng bà Kice, một trong những người phụ nữ quyền
lực nhất thế giới, trước đây, bà ta chỉ là một đứa trẻ da đen
nghèo khổ. Dù chế độ phân biệt chủng tộc đă chấm đứt nhưng bà ta
vẫn c̣n một chút khinh bỉ đối với những người cùng màu da với bà:
đen, v́ họ chỉ biết sống lệ thuộc. Bà ấy đă vượt lên số phận đen
đúa bằng nghị lực của chính ḿnh, động lực của bà ta là lời nói
của cha bà ấy:” Con phải cố gắng gấp 4 lần những kẻ da trắng”,
rồi sao? Rồi bà ấy làm được. Con, con bây giờ có đều kiện hơn bà
ta mà lại không thể làm được hơn bà ấy ư?
Lúc đó tôi có một cảm giác là h́nh như bố chẳng hiểu tôi đă
giải thích với bố, hay là lời lẽ của bố quá cao siêu nên người
không hiểu chuyện mới chính là tôi? Tôi chưa kịp lên tiếng bào
chữa th́ bố lại dồn dập:
-Con c̣n nhớ câu nói của ông Ac-si-met không: “Hăy cho tôi
một điểm tựa và tôi sẽ có thể bẩy tung cả Trái Đất. Con đă có bố
là điểm tực là bố rồi mà sao không bắt đầu bẩy mơ ước của con
đến hiện thực đi!
Bây giờ, cái mà tôi có thể làm là bẩy cái ghế vinh quang kia
ra khỏi đầu tôi. Mặc dù không thể thực hiện điều mà cha đă kỳ
vọng nơi tôi nhưng tôi sẽ cố học giỏi, giành một tấm bằng tốt
nghiệp, lúc đó tôi cũng đă góp được một phần nhỏ để thay đổi đất
nước ḿnh và lúc đó, tôi sẽ trở thành điểm tựa cho chính điểm
tựa của tôi.
LKH lớp 9b2 |
|
Đă
đến tuần 22 rồi, quyển nhật kí của tôi cũng đă khá dày. Thật sự
mà nói th́ trong 22 tuần đă trôi qua th́ rất ít những trang nhật
kí mà tôi viết nghiêm chỉnh. V́ thế có rất ít bài về cảm nghĩ
của tôi lên trang web blog. Hiện giờ th́ trang web blog của tôi
chỉ có một bài về việc chào cờ và đây là bài thứ hai mà tôi sẽ
đưa lên là cảm nghĩ về trang web riêng của tôi.
Nếu như bây giờ tôi c̣n học ở ngôi trường cũ th́ có
lẽ tôi không biết trang web là ǵ nói chi là làm blog điện tử
như hiện nay tôi đang sở hữu một trang web blog của
360.yahoo.com. May mắn tôi đă được ba mẹ cho vào ngôi trường dân
lập Nguyễn Khuyến này học được nhiều điều hay và một cách học
tôi thích nhất là “môn Văn lên mạng” của thầy Hoàng Đức Huy.
Thầy vẫn dạy môn Văn b́nh thường theo chương tŕnh của bộ giáo
dục đưa ra nhưng thầy kết hợp chương tŕnh dạy đó với việc dùng
máy vi tính và mạng. Thầy cho chúng tôi viết nhật kí như là một
cách làm văn tự do bằng chính suy nghĩ của ḿnh mà không có một
bài văn mẫu nào để sao chép như ngày c̣n học tiểu học. Thầy
muốn tập cho chúng tôi tự suy nghĩ, nhận xét và đưa ra ư kiến
riêng của ḿnh. Cách học này là cách học gây ấn tượng đầu tiên
với tôi vào năm lớp chín.
Thầy c̣n dạy cho chung tôi về cách làm e-mail
riêng cho ḿnh, cách gửi e-mail, cách làm giáo án điện tử và
chương tŕnh mà tôi thích nhất đó là làm web blog. Tôi có thể
đưa bài nhật kí của ḿnh lên để chia sẽ niềm vui, nỗi buồn,
những tâm tư suy nghĩ của tôi cho mọi người biết. Tôi có
thể trang trí cho trang web của ḿnh đẹp hơn bằng chính bàn tay
của ḿnh như làm đẹp cho một ngôi nhà mà ḿnh được làm chủ. Hai
tuần trước, vào sáng thứ bảy thầy dạy chúng tôi làm blog th́
ngay chiều hôm đó về nhà tôi tán gẫu qua mạng với các bạn. Có
một người bạn đă xin tôi blog để add. Tôi bảo là chưa tạo nhưng
cũng biết sơ sơ về trang web blog nên cũng có thể tṛ chuyện về
điều đó và tôi cũng đă học hỏi thêm. Và sau khi xem xong
trang web của người bạn đó, ltôi càng thích thú, muốn khám
phá thêm nhiều về blog. Trang web của bạn ấy rất đẹp, bạn ấy đưa
những tin tực đă, đang và sẽ xảy ra, đều là những tin rất “hot”.
Tôi bỗng nảy ra trong đầu ḿnh một khao khát muốn làm cho trang
web của ḿnh đẹp hơn và hay hơn. Tôi bắt tay vào làm ngay trang
blog này và đưa một bài vào. Tôi đă giới thiệu cho các bạn tôi
và cũng được họ ủng hộ, động viên làm ư chí trong tôi càng tăng
lên. Mỗi tuần, tôi sẽ trang trí cho blog ngày càng đẹp thêm. Tôi
hơi buồn v́ ở nội trú nên không thường xuyên “thăm” blog của
ḿnh được. Tôi đă đặt ra cho ḿnh một mục tiêu là sau khi hoàn
thành được blog này có nghĩa là làm nó đẹp hơn, nhiều bài nhật
kí hơn, tôi sẽ làm một trang web khác dành riêng cho giới
“teen”, về cách học tập, về những sở thích, về thời trang và
nhiều hơn thế nữa. Tôi nghĩ hai trang web này sẽ bất tận và
không bao giờ ngừng “hoạt động”.
Tôi mong sẽ thực hiện được những mục tiêu sẽ đặt
ở trên và lời cuối cùng tôi xin được cảm ơn trước là ba mẹ đă
tạo điều kiên, của cải vật chất để tôi có thể thực hiện sở thích
của ḿnh dễ dàng và người thứ hai tôi muốn gửi lời cảm ơn của
ḿnh đến là thầy Hoàng Đức Huy-người thầy đă cho tôi thêm nguồn
kiến thức giúp tôi rất nhiều trong việc thực hiện trang blog này.
Nguyễn Ngọc Thanh Trúc
Lớp 9B1 2006 - 2007 |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|