Ngày 9-3-2006 tôi bắt đầu đi xin việc tại 1 công ty chuyển phát
nhanh . Trước khi tôi được nhận vô làm việc tại công ty , tôi
phải trải qua bao câu hỏi và những hiều biết cũng như năng khiếu
của tôi để có thể đáp ứng với công việc .
Nhưng điều giúp tôi
được làm việc tại công ty là nhờ vào vi tính . Khi tôi được hỏi
đến về năng khiếu vi tính ,nhất là word và cách làm giáo án bằng
vi tính tôi liền nghĩ thầm trong ḷng {những ǵ ḿnh đă được
thầy văn dạy về vi tính thật là hữu dụng }. Với ḷng tự tin tôi
liền trả lời có và c̣n hơn thế nữa .
Nhưng tôi phải cảm ơn và
tri ân thầy , thầy HOÀNG ĐỨC HUY , thầy dạy văn của chúng tôi .Thú
thật tôi chẳng biết tí ǵ về word và cái gọi là giáo án bằng vi
tính , trước kia tôi chỉ ra vô mạng hoặc chat yahoo thôi ,
nhưng
cũng may mắn cho tôi là được gặp thầy , thầy không chỉ dạy chúng
tôi về văn thôi nhưng c̣n về cả mặt vi tính nữa , nhất là giáo
án điện tử mà thầy tận t́nh chỉ cho chúng tôi và trong tương lai
thầy c̣n mong chúng tôi vượt xa hơn như thế
, để chúng tôi có
thể áp dụng và thực hành vào đời sống hiện đại đang phát triển
. Xin chân
thành cảm ơn và tri ân thầy
LÊ
VĂN TIẾN (Những ḍng trên là của một học viên lớp 9B, sau khi học
phương pháp "môn văn lên mạng", đă xin được việc làm tại Công ty
Chuyển phát nhanh của Việt Nam Airlines).
Suốt 8 năm học vừa qua (từ lớp 1
đến lớp 8), trong các môn học, tôi ghét nhất là môn Văn, nhất là
môn Tập làm văn. Hồi học cấp 1, đa số điểm Tập làm văn của tôi
cao nhất là 7. Riêng năm lớp 5, tôi khá hơn với liên tục điểm 8,
điểm 9 là nhờ Sách văn mẫu. Lúc đó, nhà của tôi không bao giờ
dưới 3 quyển văn mẫu. Khi lên cấp 2, không được dùng văn mẫu nữa
nên điểm văn của tôi cứ 6, 7 điểm bước đều. Chính v́ thế, khi đi
thi, tôi chỉ sợ môn văn này thôi.
Khi lên lớp 9, với một phương pháp dạy và học hoàn toàn
mới, điểm văn của tôi bắt đầu khả quan hơn. Và một điều thật bất
ngờ với tôi : lần đầu tiên trong đời tôi được 10 điểm văn.
Điều
này hoàn toàn là do tự tôi làm chứ không phải chép văn mẫu ǵ cả.
Tôi thật ngạc nhiên và sung sướng ! Quả thật là từ khi học với
thầy Huy - giáo viên môn văn, tôi thấy ḿnh hiểu bài rất nhiều,
rất tự tin khi viết văn. tôi không c̣n cảm giác lo sợ, buồn chán
khi học môn này nữa. Trước kia tôi rất ghét môn Tập làm văn,
nhưng chính thầy Huy đă giúp tôi yêu và hứng thú với môn văn.
Tôi rất thích ngồi viết nhật kí,
viết các đề tài văn học để nâng cao tŕnh độ (điều này trước đây
tôi chưa hề làm).
Tự nhiên tôi thấy ḿnh giỏi hơn rất nhiều.
tôi chưa bao giờ nghĩ sau này ḿnh sẽ trở thành một nhà văn hay
ḿnh sẽ phát hành một cuốn sách nào đó do chính ḿnh viết. Nhưng
bây giờ tôi có thể tin bắt tay vào những việc trên để khẳng định
ḿnh hơn. Thật ra tôi thấy môn
văn là môn rất dễ học v́ kiến thức đă có sẵn hết rồi. chỉ cần
chịu khó đọc sách th́ mọi việc sẽ trở nên dễ dàng hơn... V́ vậy
tại sao chúng ta lại không thích môn văn ? Tại sao chúng ta
không thử ngồi vào bàn và bắt tay vào việc viết những suy nghĩ
của ḿnh về một vấn đề nào đó hay một tâm sự chẳng hạn ?
Càng viết, ư văn càng tuôn ra ào ạt. Lúc đó, chúng ta sẽ thấy
học văn cũng dễ đấy chứ mà c̣n rất thú vị nữa...
Trên đây là đôi điều tôi muốn nói với các bạn. Vậy các
bạn thử ngẫm xem tôi nói vậy có đúng hay không ???
Tăng Ngọc Nga
Lớp 9A2 2005 - 2006
VIẾT VỀ ĐẶNG THÙY TRÂM
Nguyễn Khuyến, ngày
1 tháng 10 năm 2005
Thế là cũng đă ba mươi năm trôi qua tưởng chừng như ngọn lửa
trong quyển "Nhật kí Đặng Thùy Trâm" sẽ không c̣n rực sáng lên
nữa. Nhưng t́nh thế đă thực sự đảo ngược. Ngọn lửa ấy lại cháy
lên trong ḷng mỗi người chúng ta khi đọc qua những ḍng tâm sự
chân thành trong cuộc đời cách mạng đầy khó khăn, gian khổ.
Thông qua quyển nhật kí này, chúng ta sẽ hiểu sâu hơn về cô : Cô
được sinh ra và lớn lên trong một gia đ́nh làm nghề y. Khi đă
tốt nghiệp xong trường Đại học Y khoa năm 1966, cô đă t́nh
nguyện đặt chân vào nơi Đức Phổ (Quảng Ngăi) xa xôi. Ở đây cô
gia nhập vào đội bác sĩ để chữa bệnh cho các thương binh... Điều
đặc biệt ở con người cô là thói quen viết nhật kí từ lúc nhỏ.
Những ḍng nhật kí của cô tuy đơn sơ, mộc mạc nhưng chất chứa
biết bao niềm thương cảm và tấm ḷng yêu thương nhân loại. Chính
những điều này đă tạo nên vẻ đẹp cao thượng trong tâm hồn cô...
Thế rồi tôi cũng đă được đọc quyển nhật kí này.
Quả thật cũng như bao người đă từng đọc qua nó, tôi thật sự đă
bị cuốn hút vào những ḍng chữ b́nh dị, chất chứa đầy tâm tư như
ngày 8.4.68 "Một cas ruột thừa trong điều kiện thiếu thốn..."...
Sau khi đọc xong quyển nhật kí, tôi rất cảm kích
và quyết tâm noi theo tấm gương liệt sĩ Đặng Thùy Trâm.
Hồ Hồng Đào
Lớp 9A2 2005-2006
Gió trăn trở đôi lần
Nỗi vui buồn bất chợt
Mùa này lá đang rơi
Tôi t́m trong sắc lá
Nụ cười chiều mùa đông
Bàn tay nào chạm khẽ
Chút đời lá mong manh
Nhớ và quên nồng ấm
Ngày mùa mưa qua rồi
Tôi lang thang – miền xưa
Nhớ trở về bất chợt
Tháng mười ơi qua rồi
Anh trở về thảng thốt
Nh́n tôi như trăm năm
Tôi ngồi nghe băo rớt
Nhuộm tím tôi sắc chiều
Ngày mai ḿnh quên nhé
Cơn lũ trong vườn xưa
Ngày mai ḿnh quên nhé
Có một lần… Yêu anh. Sương Lam
Cô giáo Trường Chi Lăng Q4
TÂM
T̀NH GỞI EM
Trong cuộc hành tŕnh đi t́m
kiến thức
Tôi cùng em, ta nâng bước
nhau đi
Đi trước em – tôi làm người
hướng dẫn
Thương lắm, v́ em – tôi cúi
xuống nhiều lần
Nhặt lấy cái gai, nhặt ḥn sỏi
nhọn
Để chân em đỡ trầy xước tím bầm
Để bước em đi lối thẳng đường quang
Tôi làm bóng râm đỡ chân em vất vả
Tôi âm thầm làm gió mát sau lưng
Làm ánh lửa hồng sưởi ấm ḷng em -
người lữ khách
Dong ruổi dặm trường góp nhặt tinh hoa…
Rồi mai đây em sẽ đi xa
Sang Pháp, sang Nga, nơi cùng trời cuối đất
Bên kia bờ đại dương xa lắc
Em sẽ th́ thầm nhắc lại câu ca :
“Anh đi anh nhớ quê nhà…”
Hoặc ngâm một câu Kiều em nhớ thời c̣n đi học
Cũng sẽ làm em thấy thương thương :
“Dẫu ĺa ngó ư c̣n vương tơ ḷng”
Cũng có thể một câu thơ của Thâm Tâm
Cũng khiến em bồi hồi xúc động :
“Đưa người ta không đưa qua sông,
Sao có tiếng sóng ở trong ḷng ?”
Hay một câu thơ cháy ḷng của Hàn Mặc Tử
Từng níu giữ bước chân bao người đă đi xa :
“Ai biết t́nh ai có đậm đà ?”
Để nhớ Huế xưa với “Đây thôn Vĩ Dạ” !
Và ngày mai,
Khoa học sẽ dang rộng ṿng tay
Đón em vào vũ trụ
Nhưng em ơi những lời thơ, những câu ca dao cũ
Vẫn dịu dàng ấp ủ tâm hồn em
Nâng bước em như bóng râm che mát
Như ḍng suối t́nh cờ khi cháy khát
Như niềm vui bất chợt trở về nhà
Ngọt ngào như điệp khúc t́nh ca
Của đôi lứa yêu nhau say đắm
Đưa em về lối cũ đường quen !
Lắng sâu vào hoài niệm,
Em sẽ nghe th́ thầm lời tự t́nh
Rằng :”Tôi rất yêu em”.
18-11-2003
Dương Ngọc Vân
Cô giáo Trường Dân lập Nguyễn Khuyến
LẮNG
GIỮA
ĐỜI THƯỜNG
Lần đầu tiên trong
đời tôi rung động,
Là lúc cầm bàn tay
người yêu
Trong lặng im đă nói
rất nhiều,
Tiếng nói con tim th́
thầm cảm nhận.
Và có lần tôi vô cùng xúc động,
Khi nhận thư của một phụ huynh
Chị cũng thầm th́ tâm sự chí t́nh,
Qua tim… tôi nghe từng lời từng chữ :
“Thầy ơi ! Thầy ơi !
Con tôi c̣n bé lắm
Mà đă đi bụi đời,
Cả đứa anh nó nữa
Chẳng học, chỉ lo chơi ;
Từ cà phê, thuốc lá,
Đến nghiện hê-rô-in
Tôi cắn răng đứt ruột
Khi phải đưa con ḿnh
Vào tập trung cải tạo
Để mong được hồi sinh
Chỉ c̣n đứa con này,
Nếu nó hư hỏng nữa
Tôi sống làm chi đây
Tôi kính mong nhờ thầy,
Mở ṿng tay từ ái
Cứu cháu c̣n thơ ngây…”
Hỡi chị ơi ! Người mẹ quư thương ơi !
Ḷng tôi thật vô cùng xa xót;
Khi biết qua gia đ́nh chị thế này
Thấy tận mắt một tâm hồn non nớt,
Đă vong thân vào chốn bùn lầy.
Tôi chẳng dám hứa nhiều đâu chị ạ !
Nhưng nhủ ḷng sẽ coi cháu như con
Và hy vọng với t́nh thương ruột thịt,
Sẽ dắt d́u cháu học chăm ngoan.
Này con hỡi ! Con có biết nỗi ḷng người mẹ,
Đă v́ con mà bỏ cả cuộc đời
Đến mạng sống cũng không cần thiết nữa
Nhưng con nào thấu hiểu con ơi !
Xin lắng nghe nỗi ḷng người mẹ,
Cứu đứa con đang cần được yêu thương
Với thiên chức trong ngành giáo dục,
Các bạn tôi ơi ! Hăy lắng giữa đời thường.
NHÂN ẢNH
(Nguyễn Nhẫn)
Giáo viên Trường Dân lập Nguyễn Khuyến
Khi Nỗi Buồn Biến Thành Niềm Hạnh Phúc
Giữa đất thành thị sặc mùi nhộn nhịp,
thời gian th́ cứ như thoi đưa không chờ một
ai, tôi chợt giật ḿnh nhận ra: "Chậc! c̣n
hai ngày nữa là đến ngày sinh nhật của ḿnh
rồi. Thời gian ơi, sao mà lẹ quá vậy! ". Mới
đó mà ḿnh đi qua cái tuổi "mười bảy bẻ găy
sừng trâu" tự lúc nào mà không hay biết. Hai
mươi hai tuổi đời cái tuổi ở thời sinh viên
tấp nập và bận bịu với vô vàn bài vở và công
việc làm tạm để có tiền trang trải cho việc
học nếu sinh ra trong một gia đ́nh khó khăn.
Hạnh phúc biết bao khi nghĩ rằng ḿnh là một cô
sinh viên ! Nhưng buồn thay tôi không phải là
một cô sinh viên như bao người khác bạn à ! Tôi
chỉ là một cô gái tầm thường nhà nghèo và không
được ăn học đến nơi đến chốn như bao bạn cùng
trang lứa. Đối với tôi, tuổi thơ là một chuỗi
ngày vất vả và nếu không được ăn học đến nơi đến
chốn th́ tương lai sẽ là một con đường xa xăm
thăm thẳm mịt mù không có nơi đến và cũng chẳng
có lối đi về.
Nhiều năm trôi qua tôi luôn luôn cứ tưởng vấn đề
" học tập" đă tắt lịm trong tôi tự bao giờ. Mỗi
khi đến ngày khai giảng bắt đầu cho một năm học
mới, ḷng tôi lại buồn vời vợi, cứ ngỡ như ḿnh
sẽ không bao giờ c̣n có cơ hội đến trường nữa.
Nhưng không thể tin được ! Hôm nay đây tôi lại
được ngồi ở chính ngôi trường này : Trung Tâm
Giáo Dục Thường Xuyên Quận 4. Một trung tâm như
bao trung tâm khác nằm rải rác ở mỗi quận trong
Thành Phố đă cho những con người như chúng tôi
đây thêm một cơ hội mới. Ở đây mọi người có thể
vừa học vừa đi làm để kiếm kế sinh nhai. Những
em nhỏ th́ có cơ hội đi tiếp con đường ḿnh đă
vừa bỏ lỡ. Một trung tm như một "Gia đ́nh" v́
chỉ có gia đ́nh mới nâng đỡ khi ta vấp ngă và
luôn luôn cho ta nhiều cơ hội vươn lên.
Các bạn có biết không, có một điều mà tôi đă
giấu kín trong ḷng nhiều năm, chưa một lần tâm
sự và thổ lộ cùng ai, kể cả gia đ́nh của tôi.
Ngày trước mỗi khi tôi không tiền đóng học phí
th́ đó là những ngày tôi lê la từ lớp học xuống
đến pḥng giám thị, cứ ngồi ở đó như chờ đợi một
trái sung sắp sửa sẽ rụng. Chờ ǵ, chờ ai các
bạn có biết không? Chờ người thân đem tiền đến
để tôi được vào lớp học, để không phải ngồi chồm
hổm trước cửa pḥng giám thị như đang làm ăn mày
đi xin từng con chữ. Nhưng nói chờ là chờ vậy
thôi, tôi biết chắc gia đ́nh tôi sẽ không đến,
một gia đ́nh nghèo nuôi bảy miệng ăn và năm đứa
con đi học, thật sự vất vả lắm bạn à...
Một ngày nọ, sự thật phũ phàng rồi cũng đến. Tôi
phải thôi học v́ không có tiền để đóng học phí,
ra về trong sự buồn tủi. Đi cùng quanh tôi là
những cậu ấm cô chiêu cũng được " mời về ",
không phải v́ không có tiền để đi học. Mà v́ họ
đem tiền vào đó để đổi lấy sự vui chơi, quả thật
tôi rất tiếc cho họ.
Cửa trường hé mở như chào chúng tôi lần cuối,
kèm theo một câu nói chua chát của người thầy "
đáng mến " : "tụi bây về đi, về mà xin cha mẹ
cho qua Trung Tâm Giáo Dục Thường Xuyên, vừa dễ
vừa rẽ tiền, ở đó tha hồ mà cho tụi bây quậy".
Trời,sáu chữ Trung Tâm Giáo Dục Thường Xuyên tôi
nghe ấn tượng đến rợn người. Tôi luôn cứ nghĩ,
tại sao ḿnh phải đến trung tâm, ḿnh đến trung
tâm để làm ǵ? Để cai nghiện à? Tại sao lại là
giáo dục thường xuyên? Ḿnh hư hỏng lắm sao? Chỉ
v́ cái không tiền nên ḿnh mới phải rời bỏ
trường lớp, ḿnh đă làm ǵ đâu chứ. Và rồi tôi
đă không cho phép ḿnh bước chân vào trung tâm.
Thật buồn cười khi mà hôm nay tôi lại ngồi ở đây
và coi " Trung Tâm " này như một gia đ́nh thứ
hai của ḿnh. Ở đó có những thầy cô tốt hơn tôi
tưởng và có những người thầy mà tôi luôn khâm
phục, thầm biết ơn. Một nơi mà ngày trước tôi đă
từng chối bỏ nó, chấp nhận bỏ quăng đường tương
lai tươi đẹp để không phải đối diện với nó chỉ
v́ ư nghĩ non nớt khờ dại của tôi, tôi đă thật
sự hiểu sai rồi...
Khi đó ngày 5/9 " trở lại " đă gần
kề, tôi nghĩ ḿnh sẽ không c̣n phải buồn mỗi khi
năm học mới lại về nữa rồi. Ḷng tôi nữa vui
mừng nữa nôn nao khi nghĩ ḿnh sẽ mặc chiếc áo
dài mới tung tăng trên mỗi bước đường đến trường.
Ngày trước tôi thường hay bị đuổi về và ăn đ̣n
mỗi tuần vào giờ chủ nhiệm v́ không mặc áo dài.
Khi đến trung tâm này, có một lần tôi đă mạo
muội đến xin thầy chủ nhiệm cho tôi được phép
không mặc áo dài, thế là thầy muốn có một lư do
chính đáng, nhưng tôi đă không t́m ra được một
lư do nào cả. Thế là tôi phải mặc nó thôi, sự
thật vẫn là sự thật không thể chối bỏ. Những
ngày đầu tôi vẫn thường hay rụt rè v́ không tự
tin vào vóc dáng của ḿnh cho lắm. Nhưng bây giờ
th́ tôi đă nghĩ khác rồi, nhỏ nhắn th́ cũng có
cái đáng yêu của nó. Tôi không c̣n ngược đăi với
chiếc áo dài, ngược lại tôi c̣n giữ ǵn chiếc áo
dài rất kỹ với mong muốn c̣n có thể được sử dụng
nó cho đến hết phổ thông trung học.
Có lẽ là tôi tham vọng quá, cũng phải thôi v́ nó
là chiếc áo dài mà người thân của tôi đă dành
tặng cho tôi. Có thể nói họ đă đặt hết tất cả hy
vọng và niềm tin yêu vào chiếc áo dài đó. Với
ước mong tôi sẽ thành tài và trên hết là sẽ được
vui và tự tin khi quay về với trường lớp, với
bao bạn bè mới và những thầy cô kính yêu đang
chờ tôi nơi phía trước...
Ngày sinh nhật năm nay của tôi thật đầy ư nghĩa
và đáng nhớ !
Hà
Thị Tuyết Mai 9N
Trung tâm giáo dục thường xuyên Quận 4
Học để
Cùng chung sống
GIAO LƯU
Mời quư thầy cô và các em
học sinh ở các trường khác đóng góp ư kiến hoặc gởi
bài nhật kí về trang Web này theo địa chỉ Email : thayhoangduchuy@yahoo.com Bài viết của quư thầy cô và các em
học sinh ở các trường khác sẽ
được viết vào menu "Thầy
cô - Học sinh".