|
|
TRUNG TÂM GIÁO DỤC THƯỜNG XUYÊN QUẬN 4
MONG MỘT NGÀY !
Đời là giọt
nước mắt không khô
Nhưng
bạn đừng vội nản chí
Hăy sống tốt v́ mọi người
Để rồi một ngày nào đó
Ta sẽ được ai đó lau khô…
Bây giờ là
tháng 7. Trời cứ hay mưa bất chợt. Ngoài đường, vẫn những con
người hối hả với công việc. Dù mưa, họ vẫn không hề hấn ǵ.
Riêng tôi, tôi cũng rất thích mưa.
Nh́n mưa
mà tôi ước ǵ ḿnh nhỏ lại
để có thể vui
đùa như ngày xưa. Ngày ấy sao mà hồn nhiên thế ! Chẳng suy nghĩ
ǵ, hay mắc cỡ, bọn chúng tôi chẳng cần quần áo, cứ
để trần truồng
ấy mà tắm. Vui ghê ! Giờ th́ chúng tôi
đă
lớn hết rồi.
Đôi khi nghĩ lại thấy nhớ
tụi nó quá!
Giờ th́ mỗi
đứa một phương
: có đứa ở quê an phận, có đứa
lập gia
đ́nh, riêng tôi vẫn
rong ruổi ở cái đất Sai G̣n
này. Ngày ngày, vội với với công việc. Tối
đến lại đi học. Có đi học
th́ tương lai ḿnh
mới có hy vọng thay đổi
cách nh́n của mọi người
đối với ḿnh.
Đôi khi áp lực
công việc, rồi chuyện học hành làm ḿnh cảm thấy mệt mỏi.
Có nhiều khi ḿnh muốn vứt bỏ tất cả
để về quê, sống
một cuộc sống an nhàn vô lo. Nhưng không được,nếu làm vậy
chẳng lẽ mọi việc bấy lâu ḿnh cố gắng chỉ bằng không thôi sao !
Không! ḿnh phải vượt
qua tất cả ! Con đường nào gập ghềnh th́ ḿnh càng phải
chinh phục nó. ”Cái khó ló cái khôn”.
|
 |
Bây giờ tôi sẽ
sống cho mục đích và lí tưởng của ḿnh.tôi tự nghĩ c̣n
rất nhiều người
cơ cực, không may mắn hơn ḿnh nhưng
họ vẫn sống tốt đấy thôi.
“Học th́ không bao
giờ muộn”, cho nên tôi phải chạy nước
rút từ bây giờ thôi. V́ thời gian chẳng chờ
đợi một ai. Để
sau này khi ra trường, cầm tấm
bằng trong tay mới
giúp ích cho xă hội.
Một con người
để có thể hoàn thiện bản thân, thật sự rất khó. Nhưng cái khó là
sự thử thách v́ con đường dẫn đến thành công đâu chỉ có hoa hồng.
Nhưng điều quan trọng là bạn không ngừng học hỏi để
nâng cao kiến thức. Hăy sống tốt với mọi người,
cho đi mà đừng mong nhận lại “Hạnh phúc là có việc ǵ
đó để làm, ai
đó dể được yêu và điều
ǵ
đó dể hi vọng”.
Những điều trên
đây chắc có lẽ bạn trẻ nào cũng biết. Mặc dù vậy tôi vẫn muốn
góp một chút ǵ
đó trải nghiệm
của tôi để các bạn cùng chia sẻ và cũng có thể rút ra được điều
ǵ đó cho chính bạn.
Rất mong nhận
được
ư kiến từ phía
các bạn.
Xin cảm ơn !
Nguyễn Thị Kim Thoa
Lớp 9B 2006-2007
|
|
 |
Em có
một câu chuyện muốn kể với thầy nhưng em nghĩ chắc là thầy không
muốn nghe đâu v́ câu chuyện này chẳng vui vẻ ǵ. Câu chuyện của
em bắt đầu như sau:
Có một cô bé ở vùng quê nghèo v́ hoàn cảnh nên đang học cấp
II th́ cô nghỉ học nửa chừng ở nhà phụ giúp bố mẹ. Sau một thời
gian, cô khăn gói dời xa quê hương đến một thành phố nóng nực ,oi
bức, ồn ào và náo nhiệt : thành phố chạy đua với thời gian. Em
nghĩ chắc là thầy cũng biết đó là nơi nào ? Vâng ! Đó là thành
phố mang tên Bác.
Từ quê ra phố trông cô rất quê mùa và ngu ngơ nhưng
nhờ người thân dần dần cô cũng quen với cuộc sống đó. Cùng với
thời gian, nguời thân cô khuyên cô nên đi học tiếp , v́ ở thành
phố này không học th́ chẳng làm được ǵ. Nghe lời người thân, cô
đi học Bổ túc văn hoá. Lúc đầu, cô rất ngại v́ cô đă quá tuổi đi
học. Nhưng khi đi học, cô thấy cũng có người bằng tuổi ḿnh, cô
mừng hết lớn luôn…Ở trường cô học có thầy giáo dạy văn. Thầy chỉ
cho học sinh cách lên mạng và lấy tài liệu về làm bài. Từ đó cô
làm quen với máy tính và tập tành chat chit. Nhưng thầy giáo đă
cảnh báo trước là :
- Ở trong mạng chat, một trăm người th́ chỉ có một người
nói thật và cái thật đó nó cũng rất mong manh, v́ vậy các em
đừng dại ǵ mà tin. Lúc đó cô nghĩ rất đơn giản chắc
là thầy chỉ chọc học sinh của ḿnh thôi , cô đâu biết rằng đó là
sự thật.
Một hôm, thầy giao bài về làm. Cô ra mạng và vào chat . Từ
đây cô gặp một người cô cho đó là người bạn tốt và cô không tin
lời thầy ḿnh nói. Cô thường xuyên đi chat hơn và chuyện ǵ đến
cũng đă đến : người bạn của cô ra đi không một lời nào. Cô buồn
biết bao nhưng biết làm sao được v́ đó là bạn trên mạng. Làm sao
mà biết nhà bạn kia mà có biết th́ cũng chẳng để làm ǵ.
Từ đó khi đi ra mạng cô chỉ biết làm bài rồi đi về. Và cô
rút ra một điều rằng : Đừng bao giờ dại ǵ mà căi lời nguời lớn
dù sao đó cũng là những người đi trước và hiểu biết hơn ḿnh.
Đặng Thị Huyền
Lớp 9B 2006 - 2007
|
|
 |
Hôm
nay bước chân vào lớp dưới một ánh đèn vẫn sáng như hôm nào, các
bạn học cùng trường với ḿnh, người nào cũng lớn chẳng cần phụ
huynh dẫn đến lớp, nhưng cô bé ham chơi kia lại có bố đi bên
cạnh. Ḿnh thấy mà không hiểu chuyện ǵ đang xảy ra, khi hai bố
con đến gần bên thầy, ḿnh mới biết th́ ra là bố cô bé đén hỏi
chuyện cô bé với thầy:
- Thưa Thầy! Mấy hôm nay cháu nó đi
học có thường xuyên không?
- Mấy hôm nay ít thấy đi học, bài vở
của nó để trống rất nhiều.
- Vậy thầy có nhớ ngày nào cháu nó
nghỉ học không?
- Tôi không nhớ hết được nhưng ngày
14/02 nó vắng
mặt.
Lúc đó người bố quay sang hỏi lại cô
bé:
- Bữa đó sao con vắng mặt?
Cô bé mặt tái xanh, miệng lắp
bắp nói không nên lời. Thấy con ḿnh như thế người bố không hỏi
nữa mà nói rằng:
- Thôi con về chỗ học đi, chút nữa về nhà bố sẽ nói
chuyện sau.
Người bố chào thầy bước chân ra về
với một vẻ mặt buồn phiền. Ḿnh nh́n thấy ngựi bố mà cảm động
trước một t́nh thương, quan tâm của bố dành cho con. Ôi! Ḿnh
rất khát khao, ước chi bố ḿnh c̣n sống để quan tam đến việc học
của ḿnh th́ tốt biết mấy. Giờ đây chẳng c̣n ai quan tâm đến
ḿnh, học hành chẳng ai ngó tới, đă vậy c̣n phải đi làm, không có
thời gian để học, mỗi ngày đến lớp là đều bị
trễ. Ḿnh chỉ ước
sao công việc ổn định để có thời gian đến lớp đúng giờ, nghe
thầy cô giảng bài để làm bài được điểm cao, không
phụ ḷng thầy
cô đă bỏ bao công vất vả, chẳng ngại đường xa, mưa gió thất
thường…vậy mà vẫn đến đúng giờ để cho chúng em có
những tiết học
bổ ích.
Ḿnh nhớ có hôm không
thuộc bài, hai tiết sau mấy đứa bạn cứ rủ ḿnh cúp tiết nhưng
ḿnh không dám, biết cô sẽ kiểm tra miệng, không thuộc bài chắc
sẽ quê lắm đây, tuy thế ḿnh vẫn nghe được bài giảng của cô. Suy
nghĩ một hồi ḿnh đă nói.
- Thôi! Các bạn đừng rủ ḿnh về
nữa, ḿnh nhất định ngồi đây học bài thôi, ḿnh không thuộc bài thà là
cô mắng chứ không để lớp vắng, chắc cô sẽ buồn.
Khi tiếng chuông vang lên
báo hiệu tiết
học sau , cô giáo bước vào lớp với một vẻ mặt rất nghiêm,
cô nói:
- Hôm nay cả lớp ḿnh thuộc bài
hết chứ?
Ở dưới lớp có tiếng mấy
bạn vọng lên:
- Thưa cô! Tụi em chưa thuộc
bài. - Cô không trách lớp mà mỉm cười với nụ cười hiền hậu, rồi
nói:
- Cô cho cả lớp
thêm 15 phút
nữa để học bài.
Nghe cô nói, ḿnh rất mừng.
Ôi! giờ đây ḿnh đă có thêm thời gian để học bài rồi, nhất định
là ḿnh sẽ thuộc bài , không để cô giáo sẽ nghĩ ḿnh ham chơi như cô
bé kia vậy.
Hồ Thị Hồng Nhung
Lớp 9B 2006 - 2007
|
|
 |
Tôi là người con gái sinh ra và lớn lên ở vùng sông nước
Nam bộ Vĩnh Long, gia đ́nh nghèo, đông anh em. Ba tôi là thầy
giáo, dạy ở trường huyện. Cuộc đời của ba rất nghèo và giản dị
nên hành trang vào đời của những đứa con cũng giản đơn, không ǵ
quư giá ngoài lời dạy chân thành. Hôm nay, học tiết văn do thầy
Huy dạy thật là có ư nghĩa. Ở đây tôi được học rất nhiều điều từ
thầy. Mỗi lời nói của thầy sao giống ba tôi quá ! Thật cảm mến
và gần gũi làm tôi luôn suy nghĩ về ba "làm thầy giáo thật không
đơn giản chút nào", nhưng điều mấu chốt ở đây, thầy Huy luôn dạy
học tṛ với tâm huyết của ḿnh và chỉ dẫn tận t́nh để học sinh
của thầy t́m tài liệu trên mạng, từ đó biết thêm về thế giới vi
tính.
Ngoài giờ học buổi tối ở trường, tôi hầu như dành hết
thời gian vào việc làm ở công ty, không có nhiều thời giờ rảnh
rỗi. Nhưng chắc một điều là một ngày không xa, tôi sẽ học thêm
vi tính để cập nhật, hiểu biết thêm thông tin ở trên mạng. Rất
cám ơn thầy đă gợi cho tôi niềm tin vào cuộc sống gnày mai dù có
khó khăn đến đâu đi nữa. Tôi hứa luôn cố gắng để không phụ ḷng
thầy.
Đối với tôi mà nói, dù mai sau có đi đâu xa, tôi vẫn
luôn nhớ đến những lời thầy dạy. Thầy được ví như ông lái đ̣ đă
chở không ít người sang sông. Chuyến đ̣ của thầy không chỉ đơn
giản đưa khách sang sông mà chuyến đ̣ của thầy chở đầy những tri
thức, những mầm xanh của đất nước ngày mai.
Một lần nữa, em xin gửi đến thầy lời cảm ơn sâu sắc và
ḷng kính trọng chân thành.
Đỗ Thị Phượng
Lớp 9B 2006-2007
|
|
 |
THẦY CÔ GIÁO
Nhớ lại ngày đầu
tiên học ở trung tâm này đến
nay , ngày đầu
tiên bước vào lớp
với biết bao bỡ ngỡ. Vậy mà đă gần 2 năm : trong 2 năm vừa qua,
tôi được thầy cô ở đây chỉ dạy rất tận t́nh.
Người đầu tiên tôi được học khi bước vào lớp là
cô
Trang. Cô có dáng người nhỏ , giọng cô nói rất thanh. Học với cô
tôi rất thích. Dù bây giờ tôi không c̣n học cô
nữa ,nhưng
h́nh ảnh của cô sẻ măi măi theo tôi cho đến sau này.
“Học là phải hiểu bài, có hiểu bài mới làm bài được .”
Đó là giọng của thầy Kiệt dạy toán lớp tôi. Thầy nh́n bề ngoài
trông cũng dể chịu. Dạy toán thầy cũng chỉ dạy tận t́nh ,nhưng
sao tôi hơi khó tiếp thu môn này. Bây giờ tôi chỉ mong sao học
và hiểu được bài giảng của thầy để cuối năm không phải hồi hộp
sợ ḿnh sẻ bị thi lại.
“Cơ thể con người gồm mấy bộ phận ,các em sẻ t́m hiểu
từng bộ phận của nó.” Đó là lời giảng của cô sinh lớp tôi. Cô
có dáng người mập, giọng nói của cô hơi khó nghe, nhưng đặc biệt
cô giảng bài rất dê hiểu.
”Hăy cho thầy biết thế nào là động năng ,thế năng.” Đó
là giọng nói của thầy lí kớp tôi . Có lần tôi thi rớt môn lí ở
học ḱ 2 lớp 8B. Và hỡi ơi ! Khi thầy phát bài thi ra, tôi không
thể nào tin vào mắt ḿnh nửa : tôi thấy một con 2 to tướng. Lúc
bấy giờ thầy mới đặc biệt chú ư đến tôi. Từ đó về sau, tôi đặc
biệt được thầy chăm sóc và bài kiểm tra đầu tiên của năm học lớp
9b tôi được thầy khen là có cố gắng. Hơn
nữa để cho thầy vui,
mổi lần đến tiết của thầy, tôi ngồi im chăm chú nghe thầy giảng
bài.
Những câu chuyên cổ tích của lịch sử nước ta tôi đă
được nghe từ gịong nói của cô Hạnh dạy môn sử. Từ những bài ca
hào hùng trong thời kháng chiến chống Pháp của nhân dân ta ,
từ những chiến công của thời xa xưa ấy tôi đă được t́m hiểu
một cách say mê qua bài giảng tận t́nh của cô.
Rồi ngày cô Thảo bước vào lớp với vẻ mặt hơi nghiêm.
Lúc bấy giờ lớp chúng tôi không một tiếng động. Điều đó
đă làm
cho tôi sợ : kể từ đó cứ mỗi lần đến tiết của cô là tôi chăm chỉ
học bài ,làm bài đầy đủ. Tôi thầm cám ơn cô đả chỉ dạy cho tôi
nhiều năm qua. Dù sau này tôi có đi bất cứ nơi đâu, tôi vẩn sẻ
nhớ về cô như một kỷ niệm.
Thế là đầu năm nay tôi được biết thêm một cô giáo
nữa :
đó là cô Linh dạy môn hoá. Cô củng là chủ nhiệm của lớp tôi. Tuy
mới nhận làm chủ nhiệm một thời gian ngắn , nhưng qua cử chỉ của
cô tôi biết cô thương lớp tôi . Củng chính v́ lẻ đó mà tôi hứa
với cô rằng sẻ cố gắng học thật tốt để cô được vui ḷng.
Nhắn đến các thầy cô, tôi không thể nào không nhắc đến
một người đó là thầy Hoàng Đức Huy. Thầy thay thế cô Trang dạy
môn văn lớp tôi. Từ ngày thầy vào lớp đến nay, tôi được học thầy
nhiều điểu mà trước đây tôi không hề biết. Từ ngày học thầy, bản
thân tôi thay đổi rất nhiều : từ nét chữ đến cách viết và được
biết về vi tính, biết tự ḿnh t́m tài liệu trên mạng . Tôi luôn
luôn kính trọng thầy như một người cha v́ chính thầy
đă thay cha
mà dạy bảo cho tôi học những điều hay lẻ phải .Công ơn của thầy
tôi sẻ luôn ghi nhớ trong ḷng măi măi. Cho dù sao này tôi không
c̣n dịp học thầy nửa th́ h́nh ảnh của thầy
sẽ theo tôi
trong suốt quăng đường c̣n lại.
Đó là tất cả những ǵ tôi muồn gửi
gắm vào trang nhật
kí này để sau này dù có những việc đổi thay ngoài ư muốn , th́
tôi sẻ c̣n dịp gặp lại thầy cô khi mở quyển nhật kí này ra xem.
Đó cũng là một kỷ niệm đẹp.
Lê Thị Lê
Lớp 9B 2006 - 2007
|
|
 |
Tôi đang cầm bút để viết nhật kí mà thầy
bảo. Thế nhưng tôi không biết viết cái ǵ v́ con người tôi,cuộc
sống của tôi nó quá b́nh thường. Mọi việc xảy ra ngày hôm nay
cũng như ngày hôm qua để rồi lặp lại vào ngày mai. Nhiều lúc tôi
muốn đột phá,có những câu hỏi cứ xoay trong đầu tôi: Cuộc sống
con người có ư nghĩa ǵ? Tại sao ḿnh không làm một việc ǵ đó
thật hay, thật có ích cho xă hội?.V́ tôi là một học viên bổ túc,
thế nhưng các bạn đồng trang lứa của tôi đang vào đại học và sắp
ra trường đón nhận những công việc thật là có ích : đứa th́ làm
giáo viên, y tá, dược sĩ ; đứa th́ làm luật sư. Tương lai nh́n
lại ḿnh tôi tủi lắm ! Tôi c̣n luôn hối hận tại sao ḿnh lại ham
chơi, phải chi lúc trước ḿnh học hành đến nơi đến chốn th́ giờ
đây sẽ cùng các bạn ấy bước vào ngưỡng cửa con đường sự
nghiệp. Đôi lúc tôi gặp lại các bạn ấy tôi chẳng
dám chào v́ tôi
cảm thấy hổ thẹn.
Nhưng không v́ thế mà tôi để mặc số phận đẩy đưa. Tôi
quyết định học thật giỏi mong sau này có thể làm được ǵ đó mà
tôi hằng mơ ước. Và tôi cũng mong muốn những bạn trẻ chưa trải
qua cảm giác như tôi vào lúc này mà c̣n ham vui trong những cuộc
chơi mau tàn th́ hăy thức tỉnh. Thế mới không hối hận như tôi
lúc này.
Huỳnh
Thị Ngà
Lớp 8B 2006 - 2007
|
|
 |
Ngày 5-9 có lẽ là ngày quan trọng nhất đối với tất cả
các bạn học sinh. Đây là những nghi lễ đáng quư của đất nước
Việt Nam lưu truyền bao năm qua. Nhớ lúc c̣n thưở nhỏ, mỗi lúc
đến ngày tựu trường là không dám đến lớp mà bắt mẹ phải dắt đi
đến tận trong trường .Cho đến khi lễ khai giảng xong, rồi bắt
đầu vào lớp, khi mẹ ra về, ḷng tôi bỗng sợ sệt và rụt rè không
dám vào lớp học. Với tôi, khi đánh trống vào học và lúc mẹ về
th́ tôi thấy cảnh vật đều xa lạ. Những lúc ra chơi , tôi chỉ
ngồi một ḿnh dưới tảng đá và ḷng ước thầm mau tới giờ về để
thấy bóng mẹ đón. Và điều này chắc các bạn lớp một ai cũng mong
muốn .Có những khi mẹ đến đón muộn, ḷng tôi sợ sệt và khóc
trước cổng trường một ḿnh .Cho đến khi mẹ đến đón, ḷng tôi lại
mừng rỡ và vui sướng vô cùng.
Thời gian lâu dần ,năm tháng đă gắn bó tôi với mái trường
cho đến lúc tốt nghiệp tiểu học. Khi sang qua cấp hai, tôi được
chuyển qua trường Nguyễn Huệ. Những buổi tựu trường ở đây cũng
giống như mái trường Chi Lăng mà tôi gắn bó bao nhiêu năm qua.
Sự bỡ ngỡ khi qua trường mới và những buổi khai giảng tôi cũng
bớt run sợ hơn và cũng không cần đến mẹ dắt đến lớp như ngày
tựu trường đầu tiên khi vào lớp một nữa.
Nhưng tôi học được lớp bảy th́ nghỉ v́ không có điều kiện. Cho
đến mấy năm sau tôi mới đi học lại. Tuy vừa đi học vừa đi làm
hơi mệt một chút nhưng tôi cảm thấy rất vui và thoải mái.Lần đầu
tiên bước vào Trung tâm giáo dục thường xuyên Quận 4, tôi lại
nhớ đến những ngày tháng qua khi c̣n cắp sách đến trường có bạn
bè và thầy cô .Nay tôi đến lớp học ngồi và hứa với bản thân ḿnh
rằng phải cố gắng học cho thật tốt để đền bù những ǵ mà mẹ tôi
đă làm cho tôi những năm tháng qua : mẹ đă không ngại nắng mưa
mà đưa đón tôi đến trường. Hôm nay t́nh cờ tôi đi ngang qua
trường Chi Lăng, thấy sân trường thật đông đúc và các bạn học
sinh đứng nghiêm hát Quốc ca. Bên cạnh đó là h́nh ảnh những bạn
học sinh bé nhỏ đứng sau lưng mẹ không rời xa mẹ nửa bước mà sao
giống tôi khi trước. Lúc ấy, tôi có cảm giác tôi như trở lại
những hồi ức tuổi c̣n thơ.
Thời gian trôi qua nhanh thật ! Nay tôi cũng đă học lớp 9
với biết bao nhiêu thử thách đang chờ tôi phía trước. Nhờ sự yêu
thương của mẹ mà tôi có biết bao nghị lực để đứng vững trên con
đường tương lai và măi măi về sau. Mẹ ! Người mẹ thân yêu của
tôi !
Nguyễn Thị Thu Vân
Lớp 9B 2006 - 2007 |
|
 |
Cuộc sống của tôi có lúc gặp nhiều hạnh phúc, nhưng
điều làm cho tôi buồn nhất trong đời là không được đi học. Gia
đ́nh tôi là người Bắc nên rất phong kiến : lúc nào cũng chỉ quan
niệm là con gái th́ học để làm ǵ, sau này lấy chồng về rồi cũng
trả cho nhà chồng là hết. Và tôi phải nghỉ học v́ cách sống và
suy nghĩ của gia đ́nh tôi.Tôi biết nếu không có học th́ chẳng có
tương lai tốt đẹp như ḿnh mong muốn từ trước tới nay. Tôi đành
phải nghỉ học để đi làm. Nhưng khi ra xă hội, tôi đă hiểu không
có học th́ chẳng làm ǵ được cho bản thân ḿnh và cho xă hội,
nhất là xă hội hiện đại ngày nay.
Tôi đă phải suy nghĩ nhiều đêm liền. Và cuối cùng tôi đă
giấu
gia đ́nh, quyết tâm đi học lại. Nhưng chẳng
giấu măi được, cuối
cùng gia đ́nh cũng biết và không cho tôi đi học. Dù vậy tôi đă
quyết tâm bằng mọi cách phải đi học cho bằng được. Tôi làm vậy,
gia đ́nh tôi buồn lắm. Nhưng tôi c̣n biết làm ǵ nữa ? V́ nếu
làm cho gia đ́nh vui th́ tôi sẽ không có một tương lai tươi sáng.
Đi học trong hoàn cảnh như vậy, tôi tưởng là không phức tạp
lắm. Nhưng cuộc sống ngoài xă hội không như suy nghĩ giản đơn
của tôi. Tuy vậy tôi vẫn cố gắng hết sức ḿnh v́ tôi đă chọn
việc học tập lên hàng đầu. Dù có chuyện ǵ xảy ra trong học tập,
tôi sẽ quyết chí vượt qua để đạt được con đường tôi đă chọn.
Nguyễn Thị Yến
Lớp 9B 2006 - 2007
|
|
 |
Vinh là bạn chí thân của tôi. Thật sự lúc đầu tôi chẳng
thích nó tí tẹo nào cả. Nhưng sự đời lại khác. Hôm đó tôi và
Vinh đang ngồi nói chuyện trong lớp. Bơng nhiên vừa trông thấy
nhóm tổ 4, nó quay phắt đi, bỏ mặc những điều tôi đang nói. Nó
chạy tới bàn chuyện ǵ đó. Nh́n mặt nhóm tổ 4, tôi chẳng ưa
chút nào v́ đây là một bọn thích ăn chơi, xài tiền phung phí.
Thấy Vinh qua lại với bọn đó, bỗng nhiên tôi đâm ra lo lắng. Tôi
đem việc của Vinh nói cho thầy nghe. Thầy chỉ bảo :“Không sao !
Em đừng quá lo lắng.” Giờ ra chơi hôm sau, tôi lại thoáng thấy
Vinh lại gặp bọn đó nữa. Tuy rất ṭ ṃ nhưng tôi đành chờ đến
giờ về.
Ra về, khi thấy nhóm tổ 4 đưa cho Vinh một sấp tiền, tôi
liền theo dơi…Nhà Vinh nằm trong con hẻm, cạnh một xí nghjiệp,
ngó vô nhà thấy một người đang nằm trên giường, đắp khăn trên
trán. À, th́ ra là mẹ bạn bị bệnh ! Vậy mà tôi cứ tưởng nó đi
mượn tiền ăn chơi. Lặng lẽ ra về, tôi vừa đi vừa nghĩ cách giúp
bạn nhưng nghỉ măi cũng chẳng ra được kế ǵ hay ho cả.
Hôm sau ,cũng vào giờ ra chơi :
- Ê Vinh !
- Có chuyện ǵ vậy !
- Không có ǵ, tao chỉ muốn hỏi mày có c̣n là bạn không?
- C̣n chứ!
- Thế nhà mày có chuyện cần giúp đở sao không hỏi tao ?
- Nói với mày, mày có giúp được tao không ?
Nghe nó nói xong, miệng tôi như cứng lại. Có lẽ nó nói
đúng! Tôi có giúp được ǵ đâu mà xía vô chuyện của nó. Đến giờ
ra về, người ta th́ về nhưng tôi có về đâu. Tôi phải ngồi lại để
suy nghĩ cách giúp người bạn khốn khổ của ḿnh…Bỗng một ư tưởng
lóe lên!
Hôm sau vào lớp, tôi cùng thầy chủ nhiệm vận động các bạn
đóng góp gây quỹ giúp đỡ hoàn cảnh gia đ́nh bạn Vinh. Đi thu
tiền từng người, tôi thấy vẻ mặt nó vui lắm. Thấy nó vui như vậy,
tôi cũng cảm thấy vui lây. Bỗng nhiên thầy chủ nhiệm gọi tôi
đứng lên và nói :
- Vinh ! Em phải cám ơn Tuấn v́ chính bạn đă giúp em !
Thế là t́nh bạn giữa tôi và Vinh thắm thiết từ những ngày
ấy cho đến măi sau này.
Nguyễn Tấn Phú
Lớp 9B 2006 – 2007 |
|
 |
Nhà nghèo không ruộng đất. Cuộc sống gia đ́nh
mưu sinh thật vất vả. Khi tôi lớn lên, bố mẹ tôi đưa tôi vào
trường làng. Rồi năm lên sáu tôi vào lớp một, cũng nhờ
đă được học trước hai năm nên khi vào lớp một, tôi học rất
giỏi. Cô giáo cho tôi làm lớp trưởng. Lúc ấy các bạn trong lớp
rất ghét tôi v́ tôi được giữ cây thước bản cho cô giáo. Năm năm
liền tôi là học sinh giỏi. Khi lên lớp sáu, lúc này tôi đă ư
thức ḿnh là một thiếu niên và hoàn cảnh gia đ́nh nghèo nên tôi
cố gắng phụ giúp gia đ́nh : cứ mỗi lần vào vụ là lúc tôi tranh
thủ học một buổi, c̣n th́ một buổi đi nhặt những bông lúa trên
đồng để đổi lấy tiền mà đi học. Nhà nghèo cha mẹ nuôi ăn học là
đủ rồi chớ đâu có tiền cho con ăn quà vặt.
Qua lớp sáu rồi đến lớp bảy, tám lúc này tôi không
làm sao học được nữa, bởi v́ sau mỗi kỳ nghỉ hè là tôi phải phụ
giúp gia đ́nh bằng cách đi làm thuê để có tiền đóng tiền học phí
và mua quần áo tập sách. Tôi quyết định nghỉ học để đi làm phụ
giúp gia đ́nh. Lúc đầu cha mẹ tôi cũng cản nhưng cuối cùng đành
thôi v́ ư tôi đă quyết.
Sau khi nghỉ học, tôi cũng t́m được việc làm ổn
định. Sự bấp bênh của cái nghèo đă đẩy tôi vào những nghề lao
động chân tay như đi phụ hồ, rồi làm thợ.
Tuy nhiên trong ḷng tôi vẫn ấp ủ được làm nghề
xây dựng v́ đây là cái nghề tôi thích nhất để đem lại vẻ đẹp cho
xă hội. Muốn được như vậy, tôi phải có kiến thức. Lúc này, tôi
quyết định đi học trở lại.
Và giờ đây tôi đang ngồi trên trong pḥng học
của Trung tâm Giáo dục thường xuyên Quận 4. Tôi quyết tâm học
tiếp để sau này có thể trở thành một kỹ sư xây dựng giúp ích cho
xă hội và nhất là cho quê tôi c̣n biết bao những người cực nhọc
hơn tôi.
Nguyễn Trung Hậu
Lớp 9B 2006 - 2007
|
|
 |
Nhóm bạn lớp là những người luôn ở bên cạnh và giúp đỡ
tôi.
Tối nay thầy yêu cầu các học viên trong lớp làm văn và ghi
nhật kí vào tập tư liệu. Ḿnh thấy buồn buồn v́ học lực mỗi ngày
một sa sút v́ phải đi làm suốt ngày. Bài tập c̣n nợ thầy nhiều
lắm, bài học chưa trả không biết đến bao nhiêu ? Sắp đến lúc kết
sổ điểm cuối năm rồi, ḿnh rồi sẽ như thế nào đây ?
Mọi người trong lớp ai cũng chăm chỉ viết nhật kí, c̣n
thầy ngồi trên bàn lâu lâu lại nh́n xuống lớp, quan sát. Không
gian của lớp lúc này thật im lặng : không một tiếng cười đùa
chọc ghẹo. C̣n ḿnh ngồi bóp trán suy nghĩ làm sao để hoàn tất
bài nhật kí nộp cho thầy. Nh́n thấy gương mặt nhăn nhó của tôi,
các bạn trong nhóm đưa mắt nh́n động viên tôi cố lên, có bạn c̣n
đưa hai ngón tay như kêu gọi tôi phải “chiến thắng”.Và cuối cùng,
nhờ vào sự khuyến khích của bạn bè, tôi cũng viết được một trang
kín đầy chữ. Khi ḿnh đưa bài lên nộp, thầy đă nở một nụ cười thật
tươi v́ không ngờ bài viết lại hay như vậy !!!
Ḿnh rất thích nhóm bạn trong lớp v́ họ là những
người luôn ở bên cạnh và giúp đỡ tôi trong lúc khó khăn trong
học tập.
Nguyễn Thế Anh
Lớp 9B 2006 - 2007 |
|
 |
Nh́n các bạn đồng tuổi tôi , năm nay họ đă ra trường hết rồi và
cánh cửa trường Đại học đang mở ra chào đón họ . C̣n tôi, đă 18
tuổi rồi mà vẫn đang là học sinh lớp 8 . Nghĩ tới đây tôi buồn
lắm , nhưng tôi đâ
u dám trách ai. Tôi lớn lên trong một gia đ́nh không mấy khá giả.
Kể ra th́ dài ḍng lắm : nhà tôi th́ không khó khăn ǵ trong
chuyện miếng cơm , manh áo, nếu như ba tôi không bỏ hai mẹ con
tôi đi một cách đột ngột như thế.
Ba tôi là một tiểu thương. Ông đi buôn các loại
thuốc bắc, từ Sài G̣n đến Cà Mau . Lúc đó tôi sống như một cô
công chúa, muốn ǵ được nấy. Tôi cứ tưởng tôi là một cô bé hạnh
phúc nhất ! Tôi sống một cuộc sống mà các bạn đồng trang lứa
phải ganh tị : có Ba, có Mẹ, đi học th́ có xe đưa rước, đồ chơi
th́ nhiều vô số kể. Nhưng tôi đâu ngờ tấn bi kịch đă đổ ập lên
đầu tôi khi tôi lên 10 tuổi.
Chuyện làm ăn của Ba tôi thất bại. Rồi ông lao đầu
vào bia rượu, chẳng bao lâu sau ,ông mất . Tôi phải nghỉ học.
Cuộc sống lúc bấy giờ của mẹ con tôi vô cùng khốn đốn. Nhưng rồi
bằng tất cả nổ lực, mẹ tôi không ngại nắng mưa,thức khuya dậy
sớm, tảo tần mua bán để nuôi tôi khôn lớn. Rồi một hôm, mẹ kêu
tôi lại và nói :
- Con đi học lại nhé !
Tôi phân vân hỏi lại :
- Được không hở mẹ???
- Dĩ nhiên là được chứ, mẹ không muốn con mẹ là
đứa thất học. Mặc dù bây giờ con đi học lại th́ sẽ thua kém
những bạn đồng lứa đấy, nhưng chỉ cần cố gắng th́ có ngày ḿnh
cũng đuổi kịp họ mà, cố lên con nhé!!!
Tôi thật vui khi nghe mẹ nói thế. Và tôi tiếp
tục đến trường : đó là một niềm vui từ lâu lắm rồi tôi mới có
lại. Tôi tin rằng bắt đầu từ hôm nay, cuộc đời tôi sẽ tươi sáng
hơn.
TB : Và tôi muốn gởi lời cám ơn đến thầy Hoàng
Đức Huy v́ có thầy nên tôi mới có thể tâm sự cùng các bạn những
cảm xúc mà bấy lâu nay tôi không biết phải tâm sự cùng ai.
Bùi Huệ Nhân
Lớp 8B 2006 - 2007 |
|
 |
Hôm nay là ngày 26 tháng 9 năm 2006.
Trời thật trong xanh nh́n lên bầu trời tôi nhớ đến một người cô
đă dạy cho tôi học hai năm tr
ư
ớc,
một người mà tôi kính trọng và coi như là một người mẹ của tôi
vậy. Cô rất nghiêm khắc. Chúng tôi làm viêc ǵ không phải, cô
trách mắng ngay. Nhưng tôi biết cô rất yêu thương chúng tôi.
Một hôm trong giờ ra chơi cô hỏi tôi :
- Em có làm ǵ không ?
Tôi nói :
- Dạ thưa cô, em có di làm ạ. Nhưng cô ơi, em rất ganh
ghét với các bạn cùng trang lứa
với em. Sao các bạn ấy sung sướng quá,
c̣n em vừa đi học vừa đi làm để kiếm tiền phụ gia đ́nh. Các bạn
ấy chẳng cần làm ǵ hết : chỉ biết ăn rồi học . Mà các bạn ấy
c̣n không biết kính trọng những xung quanh ḿnh . Ông trời thật
trớ trêu phải không cô ?
Cô an ủi :
- Không đâu em ! Ông trời đâu có trớ trêu. Mỗi người có một
số phận khác nhau : có người sướng th́ cũng có người cực chứ.
Nếu như trên đời này toàn những người sung sướng , ăn ở không
th́ chắc ǵ trái đất này c̣n. V́ thế em phải cố gắng học thật
giỏi để cha mẹ em được vui ḷng .
Cô nói như vậy đă làm tôi tỉnh giấc không c̣n ganh ghét nữa.
Lời nói ấy thật là chân t́nh biết bao . Tôi phải cảm ơn cô Cúc
rất nhiều. Nếu không nhờ cô, tôi vẫn đắm ch́m trong cơn u mê
chỉ biết hận thù và ganh ghét.
Các bạn ơi ! Các bạn có cùng nỗi khổ như tôi th́ phải cố
gắng vươn lên phía trước. Đó là một con đường rộng mở đợi chờ
chúng ta một tương lai sáng ngời . Thôi tôi tạm biệt các bạn
nhé !
Nguyễn Minh Tuấn
Lớp 8B
20005 - 2006 |
|
 |
Thưa thầy! Em vừa kết thúc năm học lớp 7 của ḿnh.
Trong năm học vừa qua , em đă rút ra được rất nhiều bài học quư
báu từ các bài tập làm văn của thầy và ít nhiều biết được một
phần nào đó về tính t́nh của cũng như về cách giảng dạy của thầy
. Sẵn đây , em xin được trân trọng cảm ơn thầy , thầy đă hết
ḷng chỉ dạy cho em trong suốt thời gian qua , và em cũng xin
thầy hăy quan tâm đến , giúp đỡ em nhiều hơn nữa trong việc học
tập để sau này em có thể thành công trên con đường sự nghiệp của
ḿnh.
Ban đầu , khi biết thầy sẽ thay cô Trang để dạy lớp em
. Em rất buồn và lo lắng v́ các bạn trong lớp ai cũng bảo thầy
rất khó. C̣n một việc mà em sợ nữa là em phải xa cô , một cô
giáo hiền dịu và vui tính, đôi khi cô cũng rất nghiêm khắc. Em
sợ sau này không được gặp cô nữa. Em sợ sẽ không thích nghi với
cách giảng dạy của thầy giáo mới. Đó là những ư nghĩ ngớ ngẩn
nhưng lại là những điều làm em lo lắng vào lúc bấy giờ.
Bây giờ sau một thời gian học thầy, em rất khâm phục
về vốn kiến thức rộng lớn và cách giảng dạy của thầy mà chỉ
riêng thầy mới có. Em thích thầy dạy và truyền cho em những kiến
thức bổ ích. Em rất quư trọng và kính yêu thầy . Đối với em ,
thầy chẳng những là một thầy giáo dạy văn như bao thầy cô giáo
khác mà thầy c̣n là một nhà văn , một nhà báo vĩ đại.
Em kính trọng và khâm phục thầy bằng tất cả tấm ḷng
của một học tṛ đối với thầy , một người con đối với cha . Mặc
dù em học môn văn rất dở v́ em không biết dùng từ trong cách làm
văn , vốn kiến thức lại nông cạn. Bây giờ em chưa thể nào làm và
hoàn chỉnh được một bài văn hay nhưng em sẽ cố gắng thật nhiều
hơn nữa để sau này có thể trở thành một nhà văn như thầy.
Lê Nguyễn Minh Nguyệt
Lớp 8B 2006 - 2007 |
|
 |
Mỗi khi tôi cầm bút viết về cuộc đời của
mỗi con người, tôi cảm thấy ḿnh chẳng biết viết về thứ ǵ cả.
Tuy nhiên tôi cũng thấy được trong ḷng ḿnh luôn luôn nhớ về
h́nh bóng thầy giáo già đă dạy ḿnh nên người.
Tôi nhớ lúc đó thầy đến bên tôi với ṿng tay thương mến. Thầy
cầm tay tôi và khẽ nói với tôi rằng :”Em hăy cố gắng lên em nhé!”
Tôi c̣n nhớ lúc đó tôi rất ham chơi, không lo đến việc học hành.
Từ sáng cho đến chiều chỉ thích đi câu cá, thả diều nên tôi
không được quư mến như các bạn ở trong lớp. Bây giờ tôi đă thay
đổi v́ những lời nói của thầy rất qúy giá cho cuộc đời của tôi.
Thầy đă cho tôi niềm tin trong cuộc sống. Thầy đến bên tôi và
khuyên bảo hăy quên đi quá khứ đen tối của ḿnh và hăy vui tươi
lên chứ đừng để bóng tối che khuất tương lai.
Nhờ những lời nói ấy mà tôi sống tốt hơn. Tôi không bao
giờ quên được người thầy thân yêu của tôi. Bây giờ trong ḷng
tôi luôn nhớ đến thầy đă dạy dỗ tôi nên người. Tôi c̣n nhớ măi
những ngày thầy đứng bên cái bảng đen viết lên những ḍng chữ ,
từng hạt bụi phấn rơi rơi trên mái tóc của thầy.
Giờ đây tôi đă không c̣n nh́n thấy h́nh ảnh thân thương
của thầy. Bóng thầy nay đă khuất nơi chân trời . Nhưng h́nh ảnh
sâu sắc ấy tôi không bao giờ quên và h́nh bóng của thầy vẫn măi
luôn luôn ở trong tim tôi , cả cuộc đời tôi .
Nguyễn Duy Vương
Lớp 8B 2006 - 2007 |
|
 |
Hôm nay, thầy đă dạy tôi cách viết bài về ḿnh, cuộc
đời ḿnh và ước mơ của ḿnh để có thể thành bài văn gửi lên mạng.
Ước mơ thật sự từ nhỏ của tôi là khi lớn lên sẽ làm một người
lính trinh sát.
Từ nhỏ gia đ́nh tôi rất nghèo.Cha tôi th́ bán bánh canh tại nhà
nhưng chỉ đủ rau cháo để nuôi hai anh em tôi. C̣n mẹ th́ lên Sài
G̣n làm thuê để gửi tiền về cho gia đ́nh.
Thời gian trôi qua tôi cũng học lên được lớp ba, c̣n em
tôi chỉ mới vào lớp một. Hai anh em tôi chia thời gian ra để học
: em th́ học sáng c̣n tôi th́ học chiều để có người thay phiên
nhau phụ cha bán hàng. Cha rất thương anh em tôi, tôi cảm nhận
được và nhớ nhất v́ có lần cha tôi bảo :
- Ước ǵ cha có nhiều tiền để cho con ăn học và không thua
mọi người.
Tôi nghe mà nước mắt cứ tuôn trào ra không kiềm chế
được. Buôn bán không được đắt cho lắm có ngày thiếu hụt. Những
ngày đi học ba vẫn nhét vào cặp tôi năm trăm đồng chỉ đủ bịch
nước hoặc ổ bánh ḿ, nhưng ḷng tôi rất vui v́ cha tôi rất
thương tôi.
Khi tôi lên được lớp bảy, ước mơ đă bắt đầu nhen nhúm
vào tâm trí tôi h́nh ảnh một anh chàng trinh sát ngày đêm lặng
lẽ cống hiến cho đất nước.Nhưng chỉ học được mấy ngày đầu th́
tôi thấy tiền sách vở ba tôi lo không nổi nữa. Biết vậy nên tôi
thôi học để lên Sài G̣n sống với mẹ, tập buôn bán cùng mẹ. Lúc
xin cha nghỉ học để lên với mẹ cha tôi bảo :
- Con quyết định như vậy cũng được v́ cha lớn tuổi rồi,
cha cũng không c̣n lo nổi cho con nữa.Nhưng con nghỉ học th́ cha
rất đau ḷng v́ sợ con sau này hối hận v́ bỏ học. Nước mắt cha
rưng rưng.Tôi cố nói an ủi để cha được vui :
- Cha đừng lo sau này con sẽ làm ra nhiều tiền để lo
cho cha.
Và ước mơ đă chia tay tôi từ lúc đó.
Lên Sài G̣n, tôi làm ở một tiệm sửa xe để có tiền phụ
me. Vài năm sau th́ tôi xin vào lớp bổ túc của Trung tâm giáo
dục thường xuyên Quận 4 để thực hiện ước mơ của tôi là sau này
sẽ trở thành một trinh sát để góp công sức cho đất nước và nhân
dân được ấm no hạnh phúc.
Ḷng tôi luôn quư
Ơn nghĩa sinh thành.
Quyết tâm vững chí,
Nhất định thành danh.
Đặng Quốc Thái
Lớp 8B 2006 - 2007 |
|
 |
Ánh đèn rực sáng của trung
tâm giáo dục luôn rọi chiếu như mọi
ngày, nhưng sao hôm nay ḿnh thấy sắc mặt của thầy rất tươi,
thầy nh́n tôi cười và nói:
-
Nhung à! Con về nhà mở mạng ra xem thử đi.
Khi nghe thầy nói, tôi thấy thật hồi hộp, không biết
trên mạng có ǵ? Lúc tiếng trống báo giờ đă hết tiết học, chân
tôi vội vă bước ra về và ngồi ngay vào mạng Internet, mở mạng ra
và nh́n thấy những ḍng nhật kư của ḿnh được đưa lên mạng. Nh́n
từng chữ viết được thầy trau chuốt rất kỹ, tôi rất cảm động : từ
màu sắc đến bông hoa tôi rất thích, màu xanh lá cây thầy đă tô
lên chữ viết làm cho những ḍng nhật kư thêm tươi thắm. Màu xanh
ấy rất có ư nghĩa với tôi, nó đă thể hiện được tâm trạng của tôi
luôn hy vọng cuộc đời măi một màu xanh. C̣n bông hoa hồng thầy
cài vào nơi đầu bài viết, hoa hồng là một loài hoa để cho mọi
người thể hiện t́nh yêu, nhưng dối với tôi nó rất là thiêng
liêng, màu hồng của hoa, với những cánh hoa c̣n đọng những giọt
sương long lanh dưới ánh ban mai, cùng làn gió nhẹ đang hôn vào
những cánh hoa lay nhẹ gọi hoa thức dậy để chào một ngày mới bắt
đầu.
Thật ư nghĩa làm sao! Hoa hồng ấy đă nói đúng tâm trạng
của tôi. Giờ đây trong cuộc sống của tôi không c̣n phải sống
cảnh mồ côi một ḿnh mà đă có ngôi trường là mái ấm gia đ́nh, để
cho tôi t́m lại những ngày của tuổi thơ học tṛ, có t́nh thương
quan tâm của thầy cô giáo luôn khuyên răn dạy bảo như là cha mẹ.
Có bạn bè cùng chơi chung giúp đỡ lẫn nhau như là anh em.
Ôi,
hạnh phúc biết bao! Khi nh́n thấy hoa hồng tươi thắm thầy đă cài
vào nhật kư của tôi. Tôi biết thầy không chỉ khuyên răn dạy bảo
tôi như một người cha, mà c̣n hiểu được tâm trạng của tôi nữa.
Với người khác, khi nh́n thấy nhật kư của tôi trên mạng,
đó chỉ là những ḍng chữ màu xanh với hoa hồng đơn sơ bé nhỏ
thôi! Nhưng nó đă lay động trái tim tôi thêm vui tươi phấn khởi
yêu đời lạc quan, giúp cho tôi vững bước hơn để tiến lên những
nấc thang trên con đường học vấn.
Hồ Thị Hồng Nhung
Lớp 9B 2006 - 2007 |
|
 |
Thoắt một cái mà đă hai năm rồi, ḿnh không về thăm nhà.
Hai năm đối với ḿnh quả là khoảng thời gian dài vô tận.
Nhiều lúc ḿnh nghĩ trên thế gian này mọi người không có cảm
giác thương nhớ th́ tốt biết bao. Nhưng ḿnh rất nhớ cha mẹ, anh
và các em. Nhớ hương vị của một gia đ́nh. Nhớ những lúc mẹ nấu
cơm và những lúc mẹ cười nữa. Nhớ mẹ vất vả bươn chải ngoài cuộc
sống để nuôi anh em ḿnh khôn lớn. Ḿnh thương mẹ nhiều lắm
nhưng chỉ biết để trong ḷng. Chỉ biết cố gắng học sau này có
một công việc ổn định để gánh bớt phần nào vất vả cho mẹ. Nếu
ông tiên cho ḿnh một điều ước, các bạn có biết ḿnh sẽ ước ǵ
không? Ḿnh sẽ luôn mong gia đ́nh ḿnh sẽ hạnh phúc, trong cuộc
sống gặp nhiều may mắn. Nhiều lúc ḿnh than văn số phận tại sao
lại để ḿnh suy nghĩ, lo lắng. Trong khi đó bên ngoài các bạn
lứa tuổi như ḿnh th́ hồn nhiên. Nhưng nghĩ lại ḿnh thật hạnh
phúc v́ vẫn c̣n cha mẹ đă sinh ra ḿnh. Ḿnh vẫn c̣n sung sướng,
hạnh phúc hơn những đứa trẻ khác. Nh́n những đứa trẻ hằng ngày
phải đi đánh giày, bán vé số, trông thật đáng thương !
Sau này trên con đường ḿnh đi dù c̣n gặp nhiều gập ghềnh,
chông chênh, nhưng ḿnh sẽ quyết tâm đi đến đích. Bạn biết v́
sao ḿnh lại có đủ nghị lực và quyết tâm để vượt qua được không?
Nguồn động lực duy nhất chính là gia đ́nh ḿnh nhất là mẹ. Mẹ
chính là sức mạnh của ḿnh, nếu không có mẹ th́ những ḍng chữ
này sẽ không bao giờ có.
Bây giờ là 12 giờ đêm, ḿnh phải đi ngủ để chuẩn bị cho một
ngày mới. Trước lúc ngủ, ḿnh hi vọng ông tiên sẽ hiện lên và
hỏi:
- Con ước ǵ đêm nay?
- Con ước người thân yêu của con sẽ luôn hạnh phúc và may
mắn. Nhất là mẹ con !
Nguyễn Thị Nga
9N 2006 - 2007 |
|
 |
Môùi ñoù maø ñaơ gaàn keát thuùc chöông tŕnh hoïc lôùp
8 roài.
Trong khoaûng thôøi gian naøy, toâi ñaơ hoïc ñöôïc
nhieàu ñieàu thuù ṿ,vui cuơng coù,buoàn cuơng coù.Vui laø v́
toâi ñaơ ñöôïc caùc thaày coâ daïy cho ḿnh nhöơng kieán thöùc
raát caàn thieát ñoái vôùi töông lai sau naøy.Vaø coøn nhieàu
ñieàu maø trong cuoäc soáng hieän nay raát caàn thieát. Nhaát
laø thaày daïy vaên,thaày tuy laø moät ngöôøi khoù hieåu nhöng
trong hoïc ḱ naøy thaày ñaơ daïy cho toâi nhieàu ñieàu hay ñeå
toâi theå tröôûng thaønh hôn trong cuoäc soáng sau naøy. Luùc
ñaàu toâi coù hôi böïc v́ thaày daïy vaên maø baét hoïc sinh
hoïc baèng vi tính, maø toâi th́ khoâng heà bieát chuùt ǵ heát.
Nhöng nhôø nhieàu laàn söû duïng vi tính maø giôø ñaây toâi coù
theå bieát ñöôïc nhieàu ñieàu thuù ṿ treân maïng.Toâi coù theå
taäp laøm quen baïn treân maïng,vaø coøn coù theå xem những
h́nh aûnh thoâng tin cuûa ca só dieăn vieân maø toâi yeâu thích.
Moăi moân hoïc ñeàu coù nhöơng lôïi ích rieâng cuûa noù nhôø
theá maø toâi ñaơ tröôûng thaønh hôn raát nhieàu.
Chæ coøn coù vaøi ngaøy nöơa laø toâi seơ thi hoïc ḱ 2
coù bieát bao nhieâu vieäc phaûi laøm nhöng toâi seơ coá gaéng
ñeå hoaøn thaønh toát. Hy voïng toâi seơ thaønh coâng ñeå ñöôïc
leân lôùp 9 v́ ñoù laø con ñöôøng duy nhaát ñeå quyeát ṇ̃nh
töông lai toâi sau naøy. Nghĩ lại luùc
tröôùc v́ quaù ham chôi neân toâi ñaơ boû dôû vieäc hoïc, neân
baây giôø toâi phaûi chuoäc laïi nhöơng sai laàm cuûa ḿnh.
Caøng lôùn toâi caøng yù thöùc ñöôïc söï töï laäp cuûa baûn
thaân. Toâi mong ḿnh mau kieám ñöôïc vieäc laøm ñeå nuoâi soáng
baûn thaân ḿnh. Moät coâng vieäc ổn
ṇ̃nh laø mục tiêu
chính ñeå toâi coá gaéng hoïc.
V́ thế vieäc
quan troïng trước mắt laø toâi phaûi hoaøn thaønh xong khoaù hoïc lớp
8 naøy ñeå khoâng
phuï loøng thaày coâ, gia ñ́nh hoï ñaơ ñaët nieàm tin vaø khích
leä tinh thaàn cho toâi.
Nguyễn Thị Ngọc Nữ
Lớp 8B 2005 - 2006 |
|
 |
Tôi là một đứa con được sinh ra và lớn lên ở quẻ hương
sông nước Vĩnh Long .
Gia đinh tôi rất nghèo : ba mẹ chỉ làm ruộng nên không đủ
ăn. Tôi phải nghỉ học từ nảm lóp chín và bắt đầu lên thành phố
làm việc. Tuy việc làm rất cực khổ, nhưng tôi phăi cố gấng để có
tiền giúp đỡ ba mẹ và lo việc học của tôi … Tôi quyết định đi
học lại tại Trung tâm giáo dục thường xuyên quận 4. Ở đây, tôi
gặp được rất nhiều thầy cô tận tâm truyền đạt kiến thức. Và tôi
đă gặp được thầy Huy dạy vản cho lớp tôi. Tôi coi thầy như là
người cha thứ hai. Thầy rất thân thiện với học viên, nhất là
thầy luôn t́m kiếm những cách dạy tốt nhất cho chúng tôi dễ
hiểu. Thầy đă dạy cho chúng tôi biết về thế giới vi tính. V́
thế tôi quyết tâm sẽ đi học thêm vi tính.
Tôi không biết nói ǵ hơn là rất cảm ơn ban giám đốc và
thầy cô giáo của Trung tâm giáo dục thường xuyên quận 4 đă tạo
điều kiện cho tôi được đi học lại. Và tôi chúc thầy Huy luôn
luôn mạnh khỏe để truyền đạt những kiến thức cho các học viên có
hoàn cảnh phải bỏ học sớm để đi làm. Riêng tôi xin hứa sẽ cố
gấng học tập để khỏi phụ ḷng ba mẹ và thầy cô.
Nguyễn Minh Sang
Lớp 9N 2006 - 2007 |
|
 |
Năm học trước, tôi học tại trường Nguyễn Huệ. Nhưng v́ có một
số lí do khiến tôi phải nghỉ học… Và năm nay tôi quyết định vào
học tại Trung tâm giáo dục thường xuyên Quận 4.
Ngày tựu trường, bước vào ngôi trường mới, trong ḷng
tôi dâng lên nhiều cảm xúc đan xen lẫn nhau : vừa bỡ ngỡ vừa lo
lắng hội hộp như một đứa bé lần đầu tiên vào lớp một. Một hồi
trống vang lên… Thầy chủ nhiệm của chúng tôi bước vào lớp. Thầy
có vẻ mặt nghiêm khắc và dáng người to khỏe. Thầy sinh hoạt với
lớp chúng tôi về rất nhiều điều. Đặc biệt là thầy c̣n chỉ cho
chúng tôi cách tạo E-mail. Thật là thú vị ! Dường như cái cảm
giác hồi hộp, lo sợ ban đầu của tôi đă tan biến, thay vào đó là
cảm giác vui vẻ và thoải mái. Có lẽ tôi đă làm quen được với bầu
không khí của lớp học mới. Sau đó, tôi được học tiếp hai tiết
toán. Ôi trời ! Môn toán là môn xưa nay tôi sợ nhất. Sao đầu óc
tôi lại học ngu môn này ghê ! Học hoài mà không vô. Tôi cầu mong
cho thầy cô dạy môn toán hiền một chút. Chứ mà tôi sợ môn toán
đă đành, lại sợ luôn thầy dạy môn toán nữa, chắc tôi chạy trốn
luôn quá. Dù sợ th́ có sợ nhưng tôi nhất quyết phải đối đầu
với
môn học này mới được…
Tôi thật vui khi được đi học lại : bắt đầu một năm học
mới tại ngôi trường mới và làm quen với nhiều bạn mới. Năm nay
sao mà có nhiều điều mới mẻ đến với tôi quá ! Điều đó khiến tôi
cảm thấy rất vui. Tôi nghĩ ḿnh sẽ bắt đầu một năm học mới thật
là tốt. V́ tôi nghĩ đến cha mẹ tôi, nghĩ đến tương lai của ḿnh
với rất nhiều mơ ước. Tôi sẽ bắt đầu tất cả từ ngôi trường mới
của ḿnh : Trung tâm giáo dục thường xuyên Quận 4.
Nguyễn Lê Quỳnh Như
Lớp 8N 2006 - 2007
|
|
 |
Từ nhỏ, ước mơ của tôi là sau này lớn lên sẽ trở thành
một bác sĩ giỏi .
Từ lúc lên năm tuổi, tôi đă chứng kiến cảnh ba tôi phải
vật vă với căn bệnh đau bao tử hành hạ ngày đêm . Đến một hôm
không chịu được cơn đau dữ dội, ba tôi được đưa đến bệnh
viện gấp và mổ ngay lúc đó . Sau ngày hôm ấy , tôi luôn nhớ về
ước mơ của ḿnh và tự nhủ rằng phải cố gắng học thật giỏi để có
thể kthực hiện được ước mơ của ḿnh . Đến năm 13 tuổi gia đ́nh
có chuyện lục đục và chuyển nhà . Từ lúc đó , tôi không c̣n được
đến trường nữa. Tôi bắt đầu bườc vào cuộc sống mưu sinh hằng
ngày để phụ giúp gia đ́nh. Tôi đă quên lăng đi ước mơ của ḿnh
từ lúc c̣n nhỏ . Rồi t́nh cờ, tôi đọc trên báo công an trang
những mảnh đời bất hạnh nói về một gia đ́nh cần sự giúp đỡ của
mọi người. Tôi thấy t́nh cảnh của họ cũng giống như gia đ́nh
ḿnh năm xưa. Lúc ấy tôi ước ǵ ḿnh là một bác sĩ để có thể
giúp họ qua cơn khốn cùng. Và rồi tôi chợt nhớ tới ước mơ ngày
c̣n bé của ḿnh.
Cơ hội đă đến vơí tôi khi có người chỉ cho tôi nên đi
học lại lớp ban đêm. Thế là tôi đăng kưhọc lại lớp bổ túc. Ở đây,
tôi được sự chỉ dạy nhiệt t́nh của các thầy cô. Tôi càng .hăng
hái hơn khi cha mẹ ủng hộ ư kiến của tôi . Giờ đây, tôi có thể
tự tin bước đi trên con đường tiến tới ước mơ của ḿnh là một
bác sĩ tương lai giúp ích cho mọi người trong xă hội.
Lê Văn Nhơn
Lớp 8B 2006 - 2007 |
|
 |
Người xưa thường nói: ”Giàu v́ bạn, sang v́ vợ.”
Nhưng hôm nay là một ngày thật buồn phiền ! Giờ trong
ḷng tôi cảm thấy rất thất vọng về những ǵ tôi quan niệm về
t́nh bạn, h́nh như đều bị những người mà tôi tin tưởng và coi
là thân thiết nhất phá vỡ hết. Trước đây tôi có một nhóm bạn
thân và cả nhóm đều đồng ư sẽ đặt tên nhóm '' Chim non " . Nhóm
chúng tôi gồm tám bạn và chơi chung với nhau rất thân : mỗi khi
đến sinh nhật ai th́ cả nhóm sẽ tập trung lại đi chơi dù cho có
bận công chuyện ǵ đi chăng nữa. Nhưng gần đây những tiếng cười
đùa của những ngày trước đă không c̣n nữa, chỉ toàn là những lời
nói sốc làm đau ḷng nhau. Nhưng chuyện làm tôi đau ḷng lại là
người bạn thân nhất của tôi đă không c̣n như trước : bạn ấy
đă
có những câu nói làm cho tôi rất buồn .
Vài ngày trước, đang trong giờ học môn địa. Khi cô giáo mới vào
lớp, một số bạn lợi dụng thời cơ đă làm ồn và quậy phá. Đáng
lẽ ở cái chức lớp trưởng, Lan phải là người giữ trật tự cho lớp,
nhưng Lan lại không làm vậy mà c̣n quậy hơn thế nữa. Lúc đó v́́
lớp ồn quá nên tôi lên tiếng nói các bạn im lặng th́ Lan lại nạt
nộ :
- Chuyện đó là chuyện của tổ người ta . - Tôi nói lại :
- Chẳng lẽ Hương là một lớp phó học tập mà lại không có
quyền lên tiếng khi các bạn quá ồn à. - Lan lại nói :
- Đúng là có quyền nhưng chỉ có quyền trong vấn đề học tập
thôi.
Lúc đó tôi vô cùng khó chịu và cảm thấy đau ḷng v́ câu nói
đó. Tôi và Lan là bạn thân đă ba năm nay rồi, chưa bao giờ Lan
lại nói với tôi như thế. Vậy mà bây giờ chỉ v́ những bạn mới mà
Lan lại nói với tôi như vậy. Hiện giờ tôi cảm thấy t́nh bạn đối
với tôi chẳng c̣n quan trọng như trước nữa v́ họ đă làm cho tôi
quá đau ḷng.
Nhưng tôi vẫn hy vọng Lan sẽ nghĩ lại khi
đọc được những ḍng nhật kí này và t́nh bạn giữa chúng tôi sẽ
lại tốt đẹp như sau cơn mưa trời lại
sáng v́ "T́nh
bạn là vô giá."
Trần Minh Hương
Lớp 9N 2006 - 2007 |
|
 |
Hôm qua, thầy dạy văn phát cho tôi một tờ photo bài báo
viết về Libby Rees…
Đối với bất cứ đứa trẻ nào việc mà bố mẹ không c̣n
chung sống với nhau th́ đó là một nỗi buồn. Và tôi cũng đă rơi
vào trong t́nh cảnh này. V́ cách đây khoảng 3 năm ba và mẹ của
tôi không c̣n chung sống với nhau nữa. Từ đó, tôi cũng không c̣n
được gần cạnh ba và mẹ của ḿnh v́ có một lư do ba tôi đă bỏ mẹ
tôi trước rồi mẹ tôi mới ra đi bỏ rơi tôi.
Năm 2003, ba tôi có cảm t́nh với một cô ở xóm đă từng có
gia đ́nh và thậm chí c̣n có một đứa con gái lớn hơn tôi 2 tuổi .Tôi
c̣n nhỏ lắm, không biết nói ǵ hơn đành nh́n ba tôi ra đi. c̣n
mẹ tôi th́ khoảng 2 tháng mấy sau cũng đă có chồng khác, thậm
chí đám cưới rất lớn nữa. Mẹ tôi cũng về nhà chồng mới lại thêm
một lần nữa mẹ tôi đi theo chồng khác .Nhưng không có ǵ khiến
tôi từ bỏ cuộc sống tốt đẹp hiện tại ḿnh đang có . Nhờ đọc được
một bài báo viết về Libby Rees, tôi thấy cuộc đời của cô bé cũng
tương tự giống như tôi vậy. Và cô bé đă vươn lên…Hiện tại tôi
sống với bà nội và bà đă thương tôi rất nhiều dù cho không được
hưởng sự ấm áp của ba mẹ. Sống bên bà, tôi đă quen dần với cuộc
sống hiện tại, quên đi cuộc sống buồn bă, chán nản trước kia .Tôi
thành thật không biết nói ǵ hơn ngoài lời cám ơn thắm thiết đối
với bà của tôi. Biết được điều này chắc bà vui lắm.
Cũng như cô bé Libby Rees , tôi tự hứa với bản thân ḿnh là
không có ǵ có thể làm gục ngă ḿnh trong cuộc sống. Tôi phải
phấn đấu vượt lên những khó khăn, nguy nan và hiểm trở đang ở
phía trước mắt ḿnh v́ cuộc đời c̣n rất dài kia mà.
Phạm Thị Diễm Hồng
Lớp 8N 2006 - 2007 |
|
 |
Giữa đất thành thị sặc mùi nhộn nhịp, thời gian th́ cứ như
thoi đưa không chờ một ai, tôi chợt giật ḿnh nhận ra: "Chậc!
c̣n hai ngày nữa là đến ngày sinh
nhật của ḿnh rồi. Thời gian ơi,
sao mà lẹ quá vậy! ". Mới đó mà ḿnh đi qua cái tuổi "mười bảy
bẻ găy sừng trâu" tự lúc nào mà không hay biết. Hai mươi hai
tuổi đời cái tuổi ở thời sinh viên tấp nập và bận bịu với vô vàn
bài vở và công việc làm tạm để có tiền trang trải cho việc học
nếu sinh ra trong một gia đ́nh khó khăn.
Hạnh phúc biết bao khi nghĩ rằng ḿnh là một cô sinh viên
! Nhưng buồn thay tôi không phải là một cô sinh viên như bao
người khác bạn à ! Tôi chỉ là một cô gái tầm thường nhà nghèo và
không được ăn học đến nơi đến chốn như bao bạn cùng trang lứa.
Đối với tôi, tuổi thơ là một chuỗi ngày vất vả và nếu không được
ăn học đến nơi đến chốn th́ tương lai sẽ là một con đường xa xăm
thăm thẳm mịt mù không có nơi đến và cũng chẳng có lối đi về.
Nhiều năm trôi qua tôi luôn luôn cứ tưởng vấn đề " học
tập" đă tắt lịm trong tôi tự bao giờ. Mỗi khi đến ngày khai
giảng bắt đầu cho một năm học mới, ḷng tôi lại buồn vời vợi, cứ
ngỡ như ḿnh sẽ không bao giờ c̣n có cơ hội đến trường nữa.
Nhưng không thể tin được ! Hôm nay đây tôi lại được ngồi ở
chính ngôi trường này : Trung Tâm Giáo Dục Thường Xuyên Quận 4.
Một trung tâm như bao trung tâm khác nằm rải rác ở mỗi quận
trong Thành Phố đă cho những con người như chúng tôi đây thêm
một cơ hội mới. Ở đây mọi người có thể vừa học vừa đi làm để
kiếm kế sinh nhai. Những em nhỏ th́ có cơ hội đi tiếp con đường
ḿnh đă vừa bỏ lỡ. Một trung tm như một
"Gia đ́nh" v́ chỉ có gia đ́nh mới nâng đỡ khi ta vấp ngă và luôn luôn cho ta nhiều cơ hội
vươn lên.
Từ khi đi học lại ở trung tâm này, mặc dù chẳng có lâu
nhưng tôi nhận được rầt nhiều niềm vui và điều mới mẻ. Ở đây tôi
học buổi sáng, hầu như tất cả đều nhỏ tuổi hơn tôi, họ cùng nhau
vui chơi và học hành.Tôi cảm nhận,dường như giữa tôi và họ có
những khoảng cách chăng ? Sự chênh lệch của tuổi tác và những
năm nghỉ học đă làm cho tôi không được vui và tự tin cho lắm.
Ngày ngày tôi vẫn đến học và đi về đều đặn. Mọi việc đối với tôi
đều b́nh lặng và chẳng có ǵ mới mẻ. Nhưng măi cho đến một hôm,
tôi mới biết được Thầy Văn của chúng tôi không chỉ đơn giản là
dạy Văn mà c̣n phải gọi đó là phương pháp dạy kết hợp giữa Văn
Học và Tin Học. Phương pháp học này thú thật là rất mới mẻ và có
ích cho chúng tôi. Cũng nhờ phương pháp dạy của thầy,tôi mới
thấy vui hơn và lấy lại được ḷng tự tin, sự ham học của ngày
nào. Quả thật đó cũng là hai môn mà tôi rất yêu thích, nay kết
hợp lại để cùng học càng thú vị hơn. Tuy không biết ǵ nhiều về
Tin Học và cách sử dụng máy vi tính,nhưng tôi cũng thấy vui và
thích lắm.
Không hiểu tự lúc nào trong thâm tâm của tôi đả trỗi
lên sự khâm phục và ḷng biết ơn đối với Thầy,các bạn ạ ! Những
giờ Tư Liệu sắp tới, chắc có lẽ sẽ thích thú lắm đây. Hy vọng bộ
môn văn sẽ cho tôi thêm hăng say trong học tập,để tôi có thể gặt
hái được những ǵ mà tôi đă bỏ lỡ trong nhiều năm qua.
Ngày sinh nhật
năm nay của tôi thật đầy ư nghĩa và đáng nhớ !
Hà Thị Tuyết Mai
Lớp 9N 2006 - 2007
|
Đây là bài văn của con và nhân đây con
cũng xin gởi đến Thầy xem qua blog của con nhé :
http://hongan8n.blogsource.com.
Gần
đây việc viết blog ( nhật kư trên mạng ) khá phổ biến . Nhưng Ân
th́ không quan tâm và biết nhiều cho lắm ! Nhưng do nghe Thầy
chủ nhiệm ( Thầy Đức Huy ) khuyến khích khá nhiều nên Ân đă cố
gắng hết sức và t́m kiếm "học lỏm " của khá nhiều người nên đă
tạo ra được blog này ! Tuy "nó" chẳng đẹp như của bao người ,
nhưng là do tự tay làm, nên Ân khá là tâm đắc với Blog này ! Từ
đây, Ân sẽ viết lên tất cả những suy nghĩ và bài văn của ḿnh.
Mong rằng Thầy và mọi người sẽ thường xuyên ghé và sửa bài
, góp ư thêm, bớt những phần không hay cho Ân nhé ! ( Đặc biệt
là Thầy ) h́....
Phạm
Nguyễn Hồng Ân
Lớp 8N 2006 - 2007 |
|
 |
Năm nay, em được mười tám tuổi. Cách đây bốn năm
trước em là một học sinh lớp 9, em học được nửa hăm và đă thi
hoc ki 1, nhưng v́ hoàn cảnh khó khăn, em phải nghỉ học và phụ
việc cho gia đ́nh. Em rất buồn !
Một thời gian đầu, em phụ việc với gia đ́nh
nhưng
không thấy kinh tế gia dinh tiến triển nên em đă qiuết định đi
làm. Em bán quán nước phụ với chị học. Khi ngồi bán, em thấy
những bạn đi học, em buồn muốn khóc nhưng nhgĩ có thể là số phận
đă an bai nên em không có ǵ buồn tủi. Thế rồi thời gian bốn năm
trôi qua tưởng chừng như chỉ vài ngày ngắn ngủi. Rồi dịp may đă
đến với em tưởng chừng không ai có thể nghĩ được là em được đi
học. Một hôm có một cô ở Trường nhà t́nh thương tổ ấm đển giúp
mấy bé bán hoa, singum đi học lại. Qua vài lần trao đổi, cô
biết là em cũng ao ước được đi học. Cô động viên, giúp đỡ va an
ủi. Và từ đây, cuộc đời em đă mở ra một bước ngoặt mới mà em
cũng không thể ngờ : em đă đăng kí đi học tại Trung tâm giáo dục
thường xuyên Quận 4. Truy vào trễ ba tuần, tưởng chừng như không
được học, nhưng nhà trường đă mở rộng ṿng tay đón em .
Giờ đây, em cảm thấy không có ǵ quư báu bằng
những lời an ủi, động viên của cô ấy. Bây giờ được đi học lại, đó là
một niềm vui sướng !
Nguyễn Thị Phương Dung
Lớp 9N 2006 - 2007 |
|
 |
Ngày hôm nay, được ngồi trên ghế nhà trường , được nghe tiếng
thầy cô giảng bài ,tôi cảm thấy rất vui. Nhớ lại cái thưở c̣n là
học sinh tiểu học, tôi chỉ ham chơi chứ không ham học. Tôi ghét
nhất phải dậy sớm đi học , ghét phải làm bài, học bài. Tôi ghét
cả thầy cô mỗi lần bị đánh đ̣n v́ tội không làm bài tâp ở nhà.
V́ thế mà càng lên cao, tôi càng đuối sức và tôi phải nghỉ học
khi mới bắt đầu ở cấp hai. Sau này tôi lớn lên, bắt đầu cuộc
sống mưu sinh. Tôi đi xin việc làm, ở đâu cũng đ̣i phải có tŕnh
độ văn hóa. Bây giờ tôi mới thấu hiểu được câu nói của ông bà
dạy :
“Ngọc bất trác ,bất thành khí,
Nhân bất học ,bất tri lư.’’
Ngày trước thầy cô muốn tôi học là chỉ muốn tốt cho tôi,
đánh đ̣n tôi là muốn nhắc tôi biết : học để cho sau này có tương
lai tôi tốt đẹp hơn. Những kiến thức mà thầy cô dạy cho tôi, đó
là bài học cho tôi sau này bước ra đời. Vậy mà tôi chẳng hề biết
quư trọng.
Hôm nay c̣n được ngồi học ở đây, tôi cảm thấy tiếc nuối
: v́ sao ngày xưa ḿnh không học cho đàng hoàng nhỉ ! Nhưng tôi
cảm thấy rất vui,v́ được nghe lại tiếng thầy cô giảng bài bên
tai. Tuy bây giờ tôi đi học lại có hơi muộn thật, nhưng tôi thấy
một tương lai tươi sáng đang chào đón tôi. Đến bây giờ, tôi mới
thấy và rất cảm ơn thầy cô, những người sẽ cho tôi một tương lai
tươi đẹp.
Châu Thị Quyên
Lớp 8B 2006 – 2007 |
|
 |
Hôm nay , xem trên tivi, tôi thấy những đứa trẻ mồi
côi ở cô nhi viện thật đáng thương. H́nh ảnh này làm tôi nhớ đến
tuổi thơ của ḿnh, cũng có thể nói là đầy bất hạnh.
Từ nhỏ tôi đă không được sống trong ṿng tay t́nh thương
của mẹ cha v́ trước khi sinh tôi ra họ đă li dị. Ngoại v́ thương
cháu nên đem về nuôi ở cùng với mẹ. Được mẹ chăm sóc một thời
gian , bổng nhiên mẹ cũng rời xa tôi mà đi lập gia đ́nh khác.
Một đứa trẻ thiếu ṿng tay người mẹ th́ sẽ ra sao ? Dù cho có
được nhiều sự yêu thương của mọi người đi chăng nữa th́ trong
tôi cũng thiếu đi sự ấm áp quan tâm của mẹ , và sự dạy dỗ chở
che của cha. Ngay cả cho tới bây giờ mà tôi c̣n không biết cả họ
tên cha của ḿnh. Mỗi khi ai đó hỏi về cha, tôi rất bối rối
không biết phải nói sao, cứ như ai đó đă chạm vào nỗi đau của
tôi, một nỗi đau không thể xóa đi được. Bây giờ tôi rất khao
khát ước ǵ sẽ có một ngày cha tôi t́m và nhận lại tôi . Có lẻ
đều đó rất xa xôi ! ,Tôi biết cuộc sống không như chúng ta mong
đợi nhưng tôi vẫn cứ tin rằng nếu biết cố gắng vươn lên th́
những hoài bảo ước mơ sẽ thành hiện thực . Thế là ngoại đă nuôi
tôi khôn lớn từng ngày. Nhờ sự dạy dỗ của ngoại mà giờ đây tôi đă
chín chắn hơn và cũng trưởng thành nhiều. Mỗi khi ra đường,
thấy những đứa trẻ có cha mẹ, tôi rất ghen tị với chúng v́ chúng được
cha mẹ yêu thương quan tâm chăm sóc : đó là điều rất đáng quư !
Trong tôi bây giờ h́nh bóng của người cha mờ nhạt và tiếng gọi
"cha" nghe sao rất lạ . C̣n mẹ tuy không nuôi dạy tôi nhưng h́nh ảnh
của người đă đi vào trong trí tôi. Làm mẹ chắc ai cũng rất
thương con ḿnh, tôi tin rằng mẹ cũng thương tôi như thế.
Tuy không có được tuổi thơ như mong muốn nhưng tôi cũng rất
hài ḷng v́ giờ đây tôi được quan tâm chăm sóc cũng như được sự
yêu thương của người thân trong họ hàng , đặc biệt là ông bà
ngoại . Ông bà đă cho tôi cảm nhận được t́nh thương của một
người mẹ. Nó giống như một tia sáng soi rọi vào đời tôi , v́ vậy
trong tận đáy ḷng, tôi rất biết ơn ông bà. Và để đáp lại ḷng
biết ơn đó, tôi tự hứa sẽ học thật giỏi và sẽ sống thật vui để
không phụ ḷng ông bà cũng như những người đă quan tâm đến tôi.
Nguyễn Phương
Thùy
Lớp 9N 2006 - 2007 |
|
 |
Hồi nhỏ c̣n ở quê, tôi học với các bạn cùng xóm,
cùng thôn. Hồi đó tôi rất vui v́ cúng tôi học cùng học với nhau
từ lớp một đến lớp bảy. Chúng tôi lập thành một nhóm đặt tên là
'' HỒNG BẠCH '' gồm có 4 người : Yến, Nụ, Tân, Dịu với ước mơ
trở thành nhưng người mặc áo bluose trắng giống như những đóa
hồng bạch. V́ chúng tôi cùng xóm, cùng thôn, cùng tuổi và cùng
là con gái, nên bốn chúng tôi đi học với nhau, giúp đỡ lẫn nhau
và đến ngày sinh nhật của mỗi người, chỉ có bốn chúng tôi tổ
chức với nhau. Lúc đó tôi và các bạn rất vui : cùng nhau ca hát,
cùng nhau nấu ăn. Ôi vui thật là vui !
Nhưng bây giờ tôi đă xa cách và cảm thấy rất nhớ các bạn ấy.
Tôi cùng bố mẹ đi vô thành phố . Lúc đầu tôi cứ tưởng rằng thành
phố là đẹp và ở thành phố sướng hơn v́ thế tôi bỏ tất cả các bạn.
Khi vô đến nơi, tôi ở với bố mẹ. Chỗ tôi ở là một căn pḥng mướn
rất nhỏ. Ở nhà chỉ có một ḿnh nên tôi rất buồn. Vài ngày sau,
mẹ tôi xin cho tôi ra ngoài chỗ mẹ làm cùng với mẹ cho vui. Rồi
mùa hè qua, mùa đi học tới, bố mẹ xin cho tôi đi học. Lúc đầu
tôi cảm thấy rất là bỡ ngỡ v́ không quen một bạn nào cả …. Thời
gian trôi qua rất nhanh, gần thi học ḱ rồi mà tôi vẫn c̣n ham
chơi không chịu học bài. Thế là tôi lại ở lại lớp….
Tôi biết là bây giờ tôi đă xa các ban ở quê nhưng tôi cần
phải cố gắng học thật giỏi để sau này biến ước mơ của nhóm bạn
ḿnh trở thành hiện thực : trở thành những nữ bác sĩ áo trắng
như đóa hồng bạch. Và tôi chỉ muốn nói với các ban một câu "
Ḿnh nhớ các bạn nhiều lắm! "
Bùi Thị Dịu
Lớp 9N 2006 - 2007 |
|
 |
Hồi tôi mười hai tuổi, năm đó là năm 2000, tôi học lớp
7A5 trường trung học cơ sở Phước B́nh, quận 9. Ba tôi chạy xe ôm,
c̣n mẹ tôi buôn bán ở nhà. Tôi có hai đứa em : một em gái 11
tuổi, một em trai hai tuổi. Đến ngày thi học ḱ 2, tôi chỉ thi
được một hai môn, rồi sau đó bỏ luôn. Mẹ tôi một phần mắc nợ
người ta rất nhiều, một phần giận dữ v́ chuyện của tôi, nên mẹ
suưt đánh lộn với ba . Tôi phải chạy trốn ở nhà kế bên. Sau ngày
đó, mẹ tôi lại tiếp tục mắc nợ đến nỗi không thể trả nổi. Mẹ tôi
làm liều uống thuốc tự vẫn. Tôi rất sợ. Mẹ tôi c̣n đ̣i chúng tôi
uống thuốc chết chung. Tôi dẫn em trai tôi lên gửi ở nhà d́, đợi
chừng nào ổn mới dẫn về. Mẹ tôi mua xăng đ̣i đốt xe ba tôi. Ba
tôi cùng chúng tôi chạy trốn ở cuối đường gần nhà. Nhờ những
người hàng xóm khuyên nhủ, mẹ tôi mời dần dần b́nh tĩnh lại. Đến
lúc đó, tôi với các em mới trở về. Tôi buồn lắm ! Ba tôi bán
nhà để trả nợ cho mẹ và chuyển đến ở khu phố Bến Cát, Phước B́nh.
Từ ngày đó, tôi không đi học nữa v́ phải đi làm để có tiền cho
hai em tôi tiếp tục đến trường.
Giờ đây em gái tôi học lớp 12 c̣n em trai học lớp 3. Riêng
tôi tạm có điều kiện đi học lại nên đă quyết định đăng kí vào
Trung tâm giáo dục thường xuyên Quận 4. Tôi tư hứa sẽ cố gắng
học tập để không làm cho thầy cô và cha mẹ thất vọng về ḿnh.
Nguyễn Thị Tuyết Nhung
Lớp 8N 2006 - 2007 |
|
 |
Tôi ! Hôm nay, ở nhà môt ḿnh nhà môt ḿnh chẳng
biết làm ǵ nữa. Môt ngày thật an nhàn ! Và những kí ức tràn về,
gợi cho tôi nhớ về những ngày tuổi thơ đi học với bao ước mơ
thật ngây thơ trong sáng…
Tôi vẫn c̣n nhớ lúc đó là vào khoảng vài tuần nữa thi học
kỳ hai. Chúng tôi ai cũng đều biết thi học ḱ này là sẽ không
bao giờ gặp lại nhau nữa. Trong tiết học hôm đó, lớp tôi bao
trùm một không khí buồn bă. Hôm đó cô giáo cũng ngạc nhiên là
sao lớp học lại im lặng mà không ồn ào như mọi khi. Chúng tôi
ngồi học rất ngoan, không ai nói chuyện với ai. Cuối giờ học cô
nói :
- Các em cố gắng học thật tốt để ḱ thi sắp tới tất cả đều
đậu và không ai ở lại.
Chúng tôi đồng thanh :
- Dạ …
Tiếng dạ sao mà nghe chẳng có hơi nào hết . Cô thấy lớp
buồn nên đề nghị :
- Chủ nhật này trường có tổ chức cho chúng ta di chơi ở Đầm
Sen. Em nào muốn đi th́ về xin ba mẹ đăng kí cho đi chơi.
Hầu như lớp tôi đăng kí gần hết lớp. Buổi đi chơi thật hào
hứng và đầy ắp những điều đáng nhớ…
Đó là kỉ niệm vui nhất trong đời tôi ! Một kỉ niệm mà tôi
không bao giờ quên. Một kỉ niệm về trường lớp và bạn bè mà tôi
sẽ giữ măi măi …
Đinh Thị Tuyết Thanh
Lớp 8B 2006 - 2007 |
|
 |
Tôi đă từng đi xin việc làm ở các công ty. Nhưng người
ta không nhận tôi vào làm. Đă không nhận vào làm đă đành, người
ta c̣n buông ra những lời mỉa mai. Họ nói:
- Cô hăy về đi học đi , chữ nghĩa chẳng bao nhiêu, ai mà
nhận.
Lời họ nói thật êm tai, nhưng tôi cảm thấy thật cay đắng
v́ bị khinh bỉ.
Chính động lực đó đă thúc đẩy tôi phải đi học mới có việc
làm và không bị người ta xem thường ḿnh nữa. Từ cái đi xin việc
làm bị người ta xem thường, tôi mới thấy việc đi học là quan
trọng như thế nào trong cuộc sống. Và ngày hôm nay tôi đă học
lớp tám rồi. Dù hiện tại bây giờ tôi học không được giỏi như mấy
bạn trong lớp. Nhưng không v́ thế mà tôi chán nản bỏ học v́ bên
cạnh tôi tôi vẫn c̣n có biết bao người thân mong tôi đi học. Gia
đ́nh tôi, thầy cô và bạn bè đă động viên tôi. Làm sao tôi có thể
bỏ cuộc chứ ! Trong khi những người thân yêu của tôi đă tốn
biết bao công sức v́ tôi .
Tôi nguyện với ḷng ḿnh là phải học cho thật tốt để khỏi
phụ ḷng những người thân của tôi và mới có thể thành công trên
đường đời .
Huỳnh
Thị Thu Hoàng
Lớp
8B 2006 - 2007 |
|
 |
Hôm nay , tự nhiên đang viết bài th́ cây bút của ḿnh
lại hết mực. Những bạn xung quanh cũng không có ai có viết dự
pḥng để cho ḿnh mượn. Cũng may là ở dưới văn pḥng năm nay có
bán dụng cụ học tập, nếu không th́ ḿnh không biết phải làm sao,
chắc phảI viết bằng bút ch́ quá …. Thế là ḿnh xin phép thầy,
rồI chạy xuống văn pḥng mua viết. Nhưng đến nơi rồi mà cô phụ
trách bán lại đi đâu mất, ḿnh đợi măi mà vẫn không thấy. Ḿnh
chợt nhớ ra tiết sau lớp ḿnh có một tiết kiểm tra, chẳng lẽ
ḿnh bỏ một tiết kiểm tra chỉ v́ không có viết ? Ư nghĩ đó làm
ḿnh cứ cuống lên, vừa lúc đó th́ thầy Dũng đi đến (thầy Dũng là
thầy giám thị trường ḿnh ), thầy hỏi :
- Em vào đây có việc ǵ không ?? Hay em đang t́m ai ??
Bị mời phụ huynh à ??
Ḿnh trả lời :
- Dạ không , em đợi cô để mua viết… mà em không thấy cô
đâu hết . Tiết sau em phải làm kiểm tra mà viết của em th́ lại
hết mực. Em cũng không mượn được viết …
Ḿnh vừa nói vừa nghĩ trong ḷng : nghe mấy đứa bạn cùng
lớp nói thầy Dũng nổi tiếng là nghiêm khắc nhất trường. Mỗi lần
tụi nó thấy thầy la th́ sợ lắm ! Nhất là những đứa quậy …. Nghe
các bạn nói vậy chứ ḿnh vẫn chưa đươc thấy v́ ḿnh là học sinh
mới mà ! Thầy Dũng lên tiếng hỏi ḿnh, làm cắt ngang ḍng suy
nghĩ đang tuôn trào :
- Sao em không chuẩn bị một hay hai cây viết dự pḥng ???
Em không mượn đươc viết của bạn à ?? Thôi, em cứ cầm lấy cây
viết của thầy đi , dù ǵ thầy cũng có vài cây viết dư… Vừa nói
thầy vừa đưa cho em cây viết và khuyến măi thêm một nụ cười mà
ít khi nào ḿnh thấy được.
Ḿnh cám ơn thầy rồi chạy vội về lớp. Giờ ra chơi hôm đó , ḿnh cứ suy
nghĩ về thầy và những điều các bạn đă nói . Và ḿnh nhận ra một
điều là : thầy nghiêm khắc với các bạn cũng là v́ lo lắng và
muốn tốt cho các bạn thôi , chứ không phải ghét bỏ hay v́ bất cứ
một lư do nào khác .
Bây giờ ḿnh không sợ thầy mà thay vào đó là ḷng yêu mến
và kính trọng ! Dĩ nhiên không phải v́ thầy đă cho ḿnh cây viết.
Vân Anh
2006 - 2007 |
|
 |
Khi ở lớp, nghe Thầy chủ nhiệm khuyến khích về việc
viết nhật kư cũng như tự tập làm văn nên tôi đă quyết định tự
tay tạo cho ḿnh một nhật kư trên mạng (webblog).
Thật không dễ chút nào ! Khi vào trang web để làm th́ mới
thật sự hỡi ôi ! Trong đó viết toàn tiếng Anh , mà tôi th́ chẳng
biết ǵ có chăng cũng chỉ là vài ba câu bập bẹ th́ làm sao mà
thực hiện đây ??? Nhưng cố thử xem sao ! Cứ loay hoay mà chẳng
biết đăng kư chỗ nào. Bởi thế tôi cứ thấy chữ nào th́ cũng nhấp
chuột vô đại , biết đâu đúng th́ sao ! Nhưng măi cũng không t́m
ra, ngược lại ngày một rắc rối hơn. Mà lại toàn tiếng Anh nên có
lúc tôi cũng thật sự nản theo. Nhưng việc từ bỏ ư định tạo blog
th́ không có đâu nha ! Tính tôi đă muốn làm ǵ th́ sẽ quyết làm
cho bằng được .Có lúc chẳng hiểu, tôi cứ nhấp chuột tùm lum nên
làm "treo" cả máy, rồi lại phải khởi động máy từ đầu. Một ngày..
hai ngày...ba, bốn ngày tiếp tục trôi qua mà tôi vẫn chưa làm
được ǵ ! Cho đến ngày thứ bảy, khi lên mạng tôi vào messenger
vừa chat vừa tiếp tục " ṃ mẫm " việc tạo blog tiếp th́ gặp một
người bạn cũ, nói là bạn nhưng người ấy lớn hơn tôi hai tuổi nên
tôi thường gọi là Chị. Chi ấy khá giỏi Anh văn nên tôi nhờ chị
ấy dịch dùm nghĩa của những chữ mà tôi không biết. Cuối cùng th́
một phần của công đoạn cũng gần xong, và chị ấy cũng lên mạng
nên tôi bắt đầu "thử" tiếp tục . Phần c̣n lại này có vẻ dễ hơn
v́ chỉ cần bổ sung tiêu đề và đôi điều về bản thân nên cũng khá
thuận tiện với tôi. Nói là thuận tiện nhưng cũng mất đến cả
tiếng đồng hồ mới xong, chưa kể trước đây phải "ṃ mẫm " cả tuần
mà vẫn chưa đâu vào đâu ! Rất may cho tôi là có chị Diệm giúp
một tay trong việc hoàn thành blog ! Nhưng không phải là chị
hoàn toàn làm cho tôi. Chị chỉ dịch giúp phần nào, nhưng như thế
là cảm ơn lắm lắm rồi , v́ nếu không có chị ấy th́ đến giờ này
không biết tôi đă hoàn thành được chưa nữa. Chủ yếu khi làm blog
là để tôi tự học viết văn như lời Thầy tôi nói là " nên tự học
th́ sẽ khá hơn ". Sau khi tạo xong, tự nh́n lại kết quả của sự
nỗ lực của ḿnh, tôi thật vui. Với mọi người th́ việc tạo blog
chỉ là một chuyện cỏn con, nhưng với tôi th́ khác lắm v́ đó là
cái blog đầu tiên tôi tự tay làm cho ḿnh.
Về việc tạo được blog, người đầu tiên mà tôi cảm ơn nhất
đó là Thầy tôi, Thầy Huy chủ nhiệm lớp 8N của tôi. Thầy đă luôn
khuyến khích từng bạn và cả tôi nữa. Tiếp đến là Chị Diễm cũng
quan trọng không kém khi đă giúp tôi một phần nào đó trong việc
hoàn thành blog, nhật kí điện tử !
Phạm Nguyễn Hồng Ân
Lớp 8N 2006 - 2007 |
|
Trong tuần qua, em xin tiền mẹ để lên mạng tạo
Email. Từ tước tới giờ em chưa bao giờ học cách này nên làm tới
làm lui, em vẫn không làm được. Về nhà mẹ hỏi :
- Con tạo Email được chưa ?
Em trả lời :
- Con làm chưa được ạ !
Qua ngày mai, em vẫn tiếp tục làm Email. Em quyết tâm làm
được mới thôi. Và cuối cùng em cũng thành công. Tính tiền xong,
em chạy một mạch về nhà khoe với mẹ :
- Mẹ ơi, con làm được Email rồi ạ !
Mẹ vui vẻ :
- Ừ, con giỏi lắm ! Thôi con ăn cơm xong rồi c̣n đi ngủ để
ngày mai đi học nữa.
Sáng hôm sau, mẹ gọi em dậy :
- Con ăn sáng rồi c̣n đi học !
Ăn xong, mẹ lấy xe đạp chở em đến trường. Em chào mẹ :
- Thưa mẹ, con đi học !
Khi bước vào trường, em tự nhủ ḿnh sẽ cố học giỏi để không
phụ ḷng cha mẹ…
Nguyễn Trung Trực
Lớp 8N 2006 - 2007
|
|
 |
Trung Tâm GDTX
17/11/06
Thời gian trôi thật nhanh, thấm thoát
tôi theo học tại trường đă được tám tuần. Bây giờ th́ có thể nói
mọi thứ nơi ngôi trường này đă quen thuộc với tôi.
Nhưng trong tuần qua, cả lớp cũng như trường chúng tôi
không khí buồn lắm! Đặc biệt là lớp tôi . Khi tới tiết dạy văn ,
lớp không thấy Thầy đâu cả, lại ngạc nhiên hơn khi thấy Thầy
Dũng bước vào lớp và bảo là sẽ thông báo cho lớp một tin buồn.
Cả lớp vừa bỡ ngỡ vừa ngạc nhiên th́ Thầy nói tiếp : “Nhà của
Thầy chủ nhiệm lớp ( Thầy Huy ) có tin buồn, v́ mẹ Thầy vừa mới
qua đời .” Cả lớp tỏ vẻ bàng hoàng, rồi Thầy tiếp tục " V́ thế
hôm nay Thầy Huy không thể lên lớp. Thay vào đó Thầy sẽ ra đề
cho tụi con làm bài kiểm tra. "
Thầy Dũng là thầy giám thị ở trường tôi, nghe nhiều bạn nói
Thầy rất nghiêm khắc, nên khi nghe đến tên Thầy th́ mọi bạn đều
phải "ngán ". Nhưng chỉ sau vài phút khi nghe Thầy giảng về
cách sống làm người mà Thầy thường dạy học sinh th́ tôi lại cảm
thấy Thầy rất dễ chịu đấy chứ ! Đâu quá khó như những lời mà tôi
thường nghe ! Tôi nghĩ có khó chăng đi nữa th́ cũng phải v́ Thầy
là Giám Thị. Nếu không như thế th́ học sinh sẽ ra sao ?!? Tôi
rất thích câu nói của Thầy :" Khi sinh ra chúng ta đă được làm "người"
, nhưng trước chữ người đó c̣n có chữ "con" ( Con Người ) nhưng
có lẽ nhiều người đă dần quên và bỏ đi chữ " Con " kia mà đối xử
với ba mẹ ḿnh chỉ bằng một chữ " Người ". Thầy nói thêm :
- Trên đời ai cũng chỉ có một cha , một mẹ. Khi tất cả
những thứ khác mất đi, chúng ta vẫn có thể t́m lại được, kể cả
vợ , chồng hay con cái ! Nhưng c̣n bố, mẹ th́ không bao giờ kiếm
lại được! "
Tôi chợt nghĩ thật hạnh phúc biết bao khi chúng ta vẩn c̣n
bố , mẹ . Hăy cố gắng sống sao cho trọn phận làm con, và hăy cố
gắng để không bao giờ phải hối hận về những hành động của ḿnh
! Tuy chỉ có mười lăm đến hai mươi phút để nói với lớp tôi ,
nhưng những điều Thầy nói thật nhiều ư nghĩa với chúng tôi và
đặc biệt là tôi . Sau khi ra đề, Thầy trở về văn pḥng, để lại
lớp tôi một không khí yên ắng hơn , buồn hơn , Có lẻ v́ tin buồn
mà cả lớp vừa nghe Thầy nói.
Chiều hôm đó, ba đứa bọn tôi ( Tâm , Huyền và tôi )
rủ nhay tới nhà để chia buồn cùng Thầy Huy. Khi tới nơi được
chừng vài phút th́ cũng có vài bạn trong lớp cũng đến . Thầy ra
tṛ chuyện với chúng tôi, tuy Thầy vẫn cười cười nói nói nhưng
tôi vẫn biết Thầy đang buồn lắm! v́ trên đời đâu có ǵ sánh bằng
t́nh mẫu tử.Mà chúng tôi th́ chẳng thể nói được điều ǵ để làm
Thầy vui , Nhưng chúng tôi cũng tự bảo nhau " Hăy học thật cố
gắng , phải học thật tốt để Thầy vui ḷng và cả ba mẹ nữa !
Phạm Nguyễn Hồng Ân
Lớp 8N 2006 - 2007 |
Trung tâm GDTX_Q4 17/11/06
Nhiều
lúc ngồi một ḿnh, tôi thường hay suy nghĩ
về tương lai của ḿnh sẽ ra sao ???
Tôi chỉ mong là sau
này tôi có một việc làm ổn định , một gia
đ́nh hạnh phúc , được sống bên cạnh những
người ḿnh yêu thương . Mơ ước về tương lai
của tôi cũng đơn giản có vậy thôi . Nhưng
nếu muốn có được tương lai tốt đẹp th́ phải
bắt đầu xây dựng ngay từ hiện tại . Hồi
trước tôi đă từng chán nản với việc học v́
nó mang lại cho tôi nhiều áp lực khiến tôi
thấy thật mệt mỏi . Vậy là tôi nghỉ học .
Nhưng trong thời gian nghỉ học , tôi đă suy
nghĩ rất nhiều . Nếu như nghỉ học th́ khó có
cơ hội vươn lên trong cuộc sống . Vậy nên
tôi đă quyết định đi học lại tại Trung tâm
giáo dục thường xuyên Quận 4. Được bắt đầu
đi học lại tôi rất vui . Tôi phải quyết tâm
học cho thật tốt . Và tôi cũng thật may mắn
khi thầy Huy là giáo viên chủ nhiệm của lớp
d́u dắt trong quá tŕnh học tập . Thầy dạy
cho chúng tôi rất nhiều điều hay . Nhờ thầy
, tôi đă học tập tiến bộ hơn nhiều .
Và bây giờ , tôi nghĩ
ḿnh có thể hoạch định được tương lai cho
ḿnh bắt đầu từ hiện tại .
Nguyễn Lê Quỳnh Như
Lớp 8N 2006 - 2007
|
|
 |
Mới đây một tuần lễ lại đi qua.Tôi ngồi
vào bàn ghi lại những chuyện xảy ra đối với tôi. Phải nói được
làm con người là một điều thiêng liêng,nhưng mà đi kèm với những
quí giá đó cũng không ít khó khăn cản trở chúng ta.
Mới đây tôi nhận được tin "mẹ tôi sắp bị nghỉ làm cuối
tháng này",v́ ngôi trường mẹ tôi dạy bị giải tỏa và mọi người
trong đó cũng phải nghỉ hết. Không biết là lần này gia đ́nh tôi
có vượt qua thử thách này được không nửa. Chắc là tôi phải nghỉ
học phụ chút chút cho gia đ́nh. Không biết là ngày đó đến, gia
đ́nh tôi có tiền đóng học phí không nữa, quả là một điều khó nói
trước.Tôi dự định là nếu cha mẹ tôi không có tiền lo cho tôi học
nữa, tôi sẽ xin nghỉ học để đi làm.Càng ngày, sắc mặt mẹ tôi tái
ngắt và thường xuyên bị nhức đầu. Không cần phải nói, tôi chắc
chắn một điều là mấy ngày nay v́ sợ không đủ cơm cho chúng tôi
ăn ,mẹ đă viện cớ là ăn rồi. Lại kèm theo mẹ tôi thường xuyên
suy nghĩ nữa. Nhiều khi tôi muốn khóc trước những cử chỉ của mẹ,
chỉ v́ muốn cho anh em tôi không thua kém, mẹ đă hy sinh quá
nhiều.
Và nói thật ḷng, người mà tôi thương yêu nhất là ông
nội và mẹ tôi.Tôi để ư một điều là những người tôi thương yêu
thường mất rất sớm. Nếu bây giờ tôi có một điều ước th́ tôi sẽ
ước không c̣n sống chết ngăn cách con người nữa.Nhưng mà chắc
chắn là không có rồi, làm ǵ có chuyện ước ao ở đây chứ ! Việc
giờ đây tôi đang cố gắng làm là "cố gắng hết sức ḿnh ,học thật
giỏi"để chứng tỏ công sức của mẹ không uổng phí.
Vương
Nhật Minh
Lớp 8N 2006 - 2007 |
Trong tuần qua
em có sai sót là em và bạn Minh đă lừa gạt
bạn Tín năm ngàn.
Minh và em nói với bạn ấy
là cá độ sẽ kêu bạn tao ra nhảy lầu. Minh
kêu em là mày làm h́nh nộm để tao quăng nó
xuống, có năm ngàn ăn chơi. Và em bắt
đầu làm h́nh nộm. Tụi em dụ
bạn ấy và lấy năm ngàn.
Tối về em suy nghĩ :
thôi mấy bạn không trả th́
ḿnh trả hết
vậy. Sáng hôm sau em trả tiền cho bạn Tín
nhưng
bạn ấy em không lấy
lại mà c̣n cho em.
Từ hôm đó em với
bạn Tín rất thân với nhau...
Nguyễn Trung Trực
Lớp 8N 2006 - 2007
|
|
 |
Trong những năm qua, em đă học
biết bao nhiêu là thầy cô giáo và các thầy cô đă tận t́nh
dạy bảo cho cá nhân em làm được nhiều việc tốt. Có nhiều việc
không tốt vào năm em học lớp 8 ở trường Chi Lăng như em đă không
học bài và làm bài các thầy cô đă dặn mà cứ lo đi chơi. Nhưng em
hiểu dù sao đi nữa th́ các thầy cô cũng đă dạy bảo em rất nhiều
th́ em phải cố gắng học và cuối năm nhờ quyết tâm đó em đă đạt
được kết quả tốt vào năm lớp bảy. Nhưng khi lên lớp tám th́ em
lại lười biếng không chịu làm bài . Em quá chán nản về việc học
tập của ḿnh em liền xin ba mẹ cho em nghỉ học năm sau học lai
nhưng ba mẹ em không cho và kêu em đi học lại.
Và em xin ba mẹ cho em chuyển qua Trung tâm giáo giục
thường xuyên Quận 4để học và ba mẹ em đă đồng ư. Sau khi qua
trường mới, em đạt được nhiều điểm tốt, c̣n được thầy môn văn
chỉ cho cách lên mạng và em làm được hết. Em rất vui khi được
học trong lớp của thầy văn làm chủ nhiệm và em sẽ cố gắng làm
theo những lời thầy và các cô dặn ḍ.
Nguyễn Đức Tín
Lớp 8N 2006 - 2007 |
Năm nay là năm đầu tiên tôi được lên
mạng.Nhờ có thầy Huy chỉ dẫn nên tôi mới biết.
Ngày đầu tiên
thầy đă đến thăm nhà. Thầy rất nghiêm. Thầy tận t́nh chỉ dạy.
Khi gửi email cho thầy, tôi gặp nhiều khó khăn, phải nhờ đến
Hồng giúp. Sau mấy lần gửi không được, tôi rất nản ḷng. Sau đó
khi thầy chỉ lại tôi mới thấy là ḿnh gửi sai. Thử lại một lần
nữa, tôi cũng rất hồi hộp.
Sau một ngày chờ đến tiết của thầy, khi thầy đọc tên
những tờ giấy gửi mail cho thầy, tên của ḿnh đứng đầu tiên. Tôi
rất vui và xúc động. Cuối cùng cũng đă thành công ! Tôi sẽ báo
cho Hồng biết v́ Hồng cũng đă giúp tôi rất nhiều trong việc gửi
mail. Khi gửi email cho thầy đă nhận được, thầy đă cho tôi một
quyển tập để khuyến khích.
Và tôi tự hứa sẽ cố gắn nhiều hơn nữa.
Nguyễn Ngọc Quy Lớp 8N
Năm học 2006 - 2007
|
|
|
|
|
|
|
|
|