|
|
|
TƯ LIỆU
VIẾT NHẬT KÍ
NHẬT KÍ TRONG TÙ
Không ngủ được
Một canh... hai canh...
lại ba canh
Trằn trọc, băn khoăn giấc chẳng thành
Canh bốn, canh năm vừa chợp mắt
Sao vàng năm cánh mộng hồn quanh.
Cháu bé trong nhà lao Tân
Dương
Oa... oa... oa...
Cha trốn không đi lính nước nhà
Nên nỗi thân em vừa nửa tuổi
Phải theo mẹ đến ở nhà pha. |
|
NHẬT KÍ
ĐẶNG THÙY TRÂM
8.4.68
Mổ một cas ruột thừa trong điều kiện thiếu thốn. thuốc giảm
đau chỉ c̣n vài ống Novocaine nhưng người thương binh trẻ không
hề kêu la một tiếng. Anh c̣n cười động viên ḿnh - nh́n nụ cười
gượng trên đôi môi khô v́ mệt nhọc, ḿnh thương anh vô cùng. Rất
đau xót rằng sự nhiễm trùng trong ổ bụng không do ruột thừa vỡ.
T́m kiếm gần một giờ không thấy nguyên nhân, ḿnh đành đóng lại,
cho đặt dẫn lưu và đổ kháng sinh trong ổ bụng.
Nỗi băn khoăn của một thầy thuốc + nỗi thương xót mến phục
người thương binh ấy làm ḿnh không thể yên bụng. vuốt nhẹ mái
tóc anh, ḿnh muốn nói với anh rằng: với những người như anh mà
tôi không cứu chữa được th́ đó là điều đau xót khó mà phai đi
trong cuộc đời phục vụ của một người thầy thuốc.
|
|
NHẬT
KÍ
NGUYỄN VĂN THẠC
2.10.1971
Nhiều lúc ḿnh cũng không ngờ nổi rằng ḿnh đă đến đây. Không ngờ
rằng trên mũ là một ngôi sao. Trên cổ áo là quân hàm đỏ. Cuộc
đời bộ đội đến với ḿnh tự nhiên quá, b́nh thản quá, và cũng đột
ngột quá.
Thế là thế nào ? Cách đây ít lâu, ḿnh c̣n là sinh viên. Bây giờ
th́ xa vời lắm rồi những ngày cắp sách lên giảng đường, nghe
thầy Đường, thầy Đạo... Không biết bao giờ ḿnh sẽ trở lại những
ngày như thế. Hay chẳng c̣n bao giờ nữa ! Có thể lắm. Ḿnh đă
lớn rồi. Học bao lâu, mà đă làm được ǵ đâu, đă
sống được ǵ đâu
? Chỉ c̣m cơi v́ trang sách, gầy xác đi v́ mộng mị hăo huyền.
28 ngày trong quân ngũ ḿnh hiểu được nhiều điều có ích. Sống được
nhiều ngày có ư nghĩa. Dọc đường hành quân, có dịp xem lại ḷng
ḿnh, soát lại ḷng ḿnh. Ḿnh bắt đầu sống có trách nhiệm từ
đâu, từ lúc nào ? Có lẽ từ 9.3.71, tháng ba của hoa nhăn ban
trưa, của hoa sấu và hoa bàng lang nước. Những người bạn thân
yêu của ḿnh đi học xa hết cả rồi. Mỗi người một phương. Các bạn
đă đi lên phương Bắc. C̣n ḿnh, sẽ đi về phương Nam... [...]
Khóc, không phải v́ hèn yếu, không phải v́ buồn bă,
mà v́ xúc động. V́ buổi chia tay này thiêng liêng quá. Những
người bạn thân yêu nhất của ḿnh không thể tiễn ḿnh đi được. Và
bàn tay ấy , và đôi mắt ấy, giọng nói ấy... Lên xe rồi, xe nổ
máy. Xe Việt Nam sản xuất, tiếng động cơ như tiếng tim ḿnh vậy.
Nghẹn thắt v́ một cảm giác khó tả, ḿnh ngước nh́n lần cuối cùng
cánh cửa sổ, nơi hàng ngày ḿnh ḅ ra, nh́n xuống ḷng đường...
|
|
KHI TRẺ EM VIẾT SÁCH CHO TRẺ EM
|
 |
Đối
với bất ḱ đứa trẻ nào, việc bố mẹ li dị luôn là điều khó chấp
nhận. Cô bé người Anh Libby Rees cũng đă nếm trải nỗi buồn khi
bố mẹ em ly dị cách đây ba năm rưỡi.
Để vượt qua nỗi đau buồn ấy, Libby đă viết ra một danh
sách những điều nên làm. Ư tưởng đến với Libby khi đi dạo và tṛ
chuyện với mẹ ở trong rừng. Cô bé tâm sự rằng mỗi khi ném một
cành cây th́ cũng giống như ném đi nỗi buồn phiền trong ḷng
ḿnh vậy. Trở về nhà, em đă viết lại toàn bộ những suy nghĩ của
ḿnh và đến tháng mười hai năm nay, quyển sách dày 60 trang nhan
đề Giúp đỡ hi vọng và hạnh phúc của em được xuất bản khi em vừa
tṛn 10 tuổi. Libby cho biết đây là cẩm nang giúp những bạn hỏ
khác cùng cảnh ngộ t́m lại niềm vui trong cuộc sống.
(Libby hiệnđang sống với mẹ tại Hampshire, ngoại ô
London. Em đă gửi bản thảo quyển sách của ḿnh qua email cho vài
nhà xuất bản và ngay lập tức lọt vào mắt xanh của NXB Aultbes ở
Inverness, Scotland. Họ đă mua vé máy bay cho cô học tṛ nhỏ này
đến Scotland để kí hợp đồng in quyển Giúp đỡ, hi vọng và hạnh
phúc cùng với hai quyển sách khác mà cô bé sắp viết.)
|
|
 |
QUYỀN LỰC TUỔI 16
Ba năm trước đây, bước vào lớp 8 ở
ngôi trường mới tại Los Angeles (Mỹ), Ashley trải qua giai đoạn
khó khăn đầu tiên trong đời khi cô bỗng cảm thấy ḿnh mất phương
hướng, cô độc và không ai thông hiểu. Như mọi thiếu niên đô thị
khác, Ashley đi t́m câu trả lời cho những mối bận tâm của ḿnh
trên các trang web dành cho trẻ vị thành niên. Và cô thất vọng :
không có một địa chỉ nào khiến cô tin tưởng để gửi gắm tâm sự.
Nhưng Ashley ở tuổi 13 đă không nản ḷng. Cô mua
sách dạy cách thiết kế và quản lí trang web, tự mày ṃ mỗi ngày...
Ashley chính thức cho ra đời trang web Goosehead vào năm 1998,
hướng đến đối tượng phục vụ 68 triệu thanh thiếu niên trên toàn
nước Mỹ. Trang web này có hầu như tất cả những ǵ mà tuổi vị
thành niên cần : một nơi lắng nghe và chia sẻ tâm tư, một cầu
nối với bạn bè cùng sở thích, một địa chỉ để nhờ hướng dẫn giải
bài tập ở nàh, hay chỉ đơn giản là một góc để được cảm thấy ḿnh
không đơn độc. Goosehead của Ashley giờ đây đă có hơn 40.000
người truy cập hằng ngày, họ t́m thông tin và tṛ chuyện với cô
về nỗi cô đơn khi cha mẹ li dị, về những mặc cảm cá nhân và trăm
ngàn nỗi lo nho nhỏ khác.
Cô cũng đă thực hiện được một bộ phim truyền trực tiếp
trên trang web mang tên Sao cũng được,
nói về cuộc sống của
những trẻ vị thành niên và những mâu thuẫn thường ngày trong
quan hệ với gia đ́nh và bạn bè (năm 2000, Hăng truyền thông MGM
đă kí hợp đồng hợp tác với Ashley để dựng bộ phim này thành một
chương tŕnh truyền h́nh nhiều tập).
Cô bé ưu phiền tuổi 13 giờ đă thành Chủ tịch và
người
quản lí Công ty Goosehead.com Inc có 30 nhân viên dưới quyền,
trở thành nhà doanh nghiệp trẻ đầy tiềm năng được hầu hết các
báo lớn ở Mỹ săn lùng. Hiện nhà văn trẻ này vẫn đều đặn đến
trường và làm việc liên tục sau mỗi ngày đến lớp. Giờ đây công
việc của Ashley c̣n bao gồm cả những hội nghị công nghệ mà cô là
người thuyết tŕnh.
Hiện tại, trong tháng tám này, cuốn sách
Hướng dẫn làm
doanh nghiệp cho giới trẻ do Ashley viết sẽ được NXB Hyperion
phát hành tại Mỹ. Giống như tên của ḿnh, Ashley Power đang thể
hiện rơ quyền lực của cô ở tuổi 16. |
TƯỞNG PHƯƠNG CHU
"Thần đồng" của văn học Trung Quốc
Sinh tháng 10-1989, năm nay chưa tṛn 16
tuổi nhưng Tưởng Phương Chu đă có tám tác phẩm.
Tài năng văn chương của Tưởng Phương Chu
được "khai phá" bởi người mẹ làm cô giáo. Tưởng Phương Chu kể :"Mẹ
bảo rằng qui định của luật pháp bắt buộc học sinh tiểu học phải
viết được một cuốn sách. Mỗi cuốn sách không phải chỉ có hai bài
văn mà là 80 bài văn và mỗi bài văn phải trên 500 chữ. Tôi sợ
quá, thế là ngày nào cũng viết. Từ lời nói dối của mẹ, tôi đă
tập thói quen viết lách và niềm đam mê văn học được bồi dưỡng."
Năm lên 9, tuyển chọn và nhờ mẹ biên tập những bài văn
đă viết, Tưởng Phương Chu xuất bản tạp văn Mở cánh cửa
sổ. Tác phẩm này đă được chuyển thể thành truyện tranh, sau
đó được Tỉnh ủy Hồ Nam (Trung Quốc) đánh giá có tính giáo dục
cao, phát động phong trào đọc trong thiếu nhi.
Năm 2001, sự xuất hiện của tập tạp văn Đến tuổi dậy
th́ đă gây chấn động dư luận v́ đề cập đến nhiều vấn đề nhạy
cảm của tuổi dậy th́.
Trong năm 2002, Tưởng Phương Chu phát hành hai
tác phẩm Trước khi bước vào tuổi thanh xuân và Nh́n về
phía tôi. Tháng 11-2003, cô bé đoạt cúp cấp một quốc gia
dành cho tác giả thiếu nhi và bắt đầu phụ trách chuyên mục tạp
văn trên cả hai báo Nam Phương Đô Thị và Tân Kính Báo.
Ngày 1-10-2005, Tưởng Phương Chu được bầu làm chủ
tịch Hội Nhà văn Thiếu nhi Trung Quốc khi mới 15 tuổi và có tổng
cộng bảy tác phẩm xuất bản.
|
|
 |
Đă bao giờ bạn tự hỏi thành công là ǵ mà bao kẻ bỏ cả
cuộc đời ḿnh theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong
công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói
khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang,
được mọi người nể phục? Vậy th́ bạn hăy dành chút thời gian để
lặng ḿnh suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt
được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ.
Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp,
nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8-3. Món canh có thể hơi mặn,
món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm th́ lại ngả sang màu… đen
cháy. Nhưng nh́n mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi v́ hai bố con không
thể thành công trên “chiến trường” bếp núc, nhưng lại thành công
khi tặng mẹ “đoá hồng” của t́nh yêu. Một món quà ư nghĩa hơn cả
những món quà quư giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.
Thành công c̣n là câu chuyện về một cậu bé bị dị tật ở chân,
không bao giờ đi lại b́nh thường được. Từ nhỏ cậu đă nuôi ước mơ
trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở
thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được
chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại,
thành công đă nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và
quyết tâm, đă chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày
thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?
Sau mỗi mùa thi đại học, có bao “sĩ tử” buồn rầu khi biết
ḿnh trở thành “tử sĩ”. Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà
làm ǵ khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải
là thất bại, chỉ là khi thành công - bị - tŕ - hoăn mà thôi.
Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đă nỗ
lực hết sức để khẳng định ḿnh. Đó là ư nghĩa vẹn nguyên của các
kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.
Ngày c̣n nhỏ, tôi đă được đọc một câu chuyện rất xúc động.
Truyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ - người phụ
nữ đă che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái
tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền
và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ - người phụ nữ
đă nâng đỡ em trong suốt hành tŕnh của cuộc đời. Bài văn lạc đề,
phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành
công, bởi ở đó chất chứa t́nh yêu thương của đứa cháu mồ côi
dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, t́nh cảm nào thiêng
liêng hơn thế?
Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học tṛ
nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là
một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà
lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp
xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên
gương mặt vốn đă chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại
học cũng là ngày tốt nghiệp khoá - học - của - một - người -
cha.
|
 |
Tôi biết có một nữ sinh tốt
nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với
tài năng của ḿnh, cô có thể gặt hái thành công trên con đường
sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đă chấp nhận
hi sinh những cơ hội của đời ḿnh để trở thành một người vợ đảm
đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ.
Cho tới bây giờ, khi đă là một phụ nữ trung niên, Người vẫn
nói với tôi rằng: “Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đă
là một thành công lớn”. Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi
nước mắt. Gia đ́nh là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ,
và chúng tôi phải cảm ơn mẹ v́ điều đó.
Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo
đuổi thành công th́ thật là vô nghĩa. Bạn muốn ḿnh giàu có,
muốn trở thành tỷ phú như Bill Gates? Vậy th́ hăy gấp đồng tiền
một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với
việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ
giàu có về vật chất mà c̣n giàu có tâm hồn. Khi đó, bạn đă thực
sự thành công.
Cũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với ḿnh như đến
với Abramovich - ông chủ của đội bóng toàn những ngôi sao? Thành
công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho
“đội bóng” của gia đ́nh bạn. Ở đó, bạn nhận được t́nh yêu thương
vô bờ bến, thứ mà Abramovich không nhận lại được từ những cầu
thủ của ông ta. Thành công đến với mọi người một cách giản dị và
ngọt ngào như thế!
Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ.
Trách nhiệm của bạn là phải ǵn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của
thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một
chuỗi của thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói:
“Cuộc sống này không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nh́n
nhận mọi việc mà thôi”.
C̣n đối với tôi, thành công là khi ai đó đọc được bài viết
nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những
suy nghĩ của ḿnh vào trang viết, với tôi, đó là một thành công.
HÀ MINH NGỌC
|
|
 |
BLOG
Blog (viết tắt của
webblog) có thể hiểu là một loại nhật kư điện tử đă gây một cơn
sốt trên thế giới trong năm 2004. C̣n ở Việt Nam, bây giờ mới
thật sự trở thành một cao trào trong giới trẻ. Có thể nói blog
đang phát triển khá rầm rộ như nấm mọc sau mưa. Chủ nhân của
chúng chủ yếu là học sinh phổ thông và sinh viên đại học. Với
một blog trong tay, họ có thể gửi gắm những suy nghĩ, ư kiến,
h́nh ảnh và thậm chí cả những đoạn video của ḿnh để hàng triệu
người khác cùng xem.
Nếu trong quá khứ, người sử dụng Internet chỉ đơn thuần là
bị động ngồi xem những ǵ có sẵn trên thế giới online, th́ nay
blog cho phép người sử dụng thỏa sức sáng tạo theo hướng riêng.
Họ được mặc sức thể hiện suy nghĩ, kiến thức, sức sáng tạo...
của ḿnh cho thế giới cùng biết. Có lẽ đó là lư do v́ sao blog
đă phát triển rất nhanh trong thời gian gần đây. Blog được cung
cấp miễn phí bởi nhiều mạng như
www.blogger.com;
www.blogspot.com; “http://www.thegioiblog.com/”;
“http://www.nkvn.com/”... song thịnh hành nhất hiện nay vẫn là
blog của 360.yahoo.com.
Dù chỉ mới xuất hiện cách đây năm năm, blog đă định h́nh
lại web, tác động đến chính trị, khuấy động lĩnh vực báo chí và
cho phép hàng triệu triệu người khẳng định cái tôi của ḿnh với
toàn thể thế giới. Blog cho bạn một “tiếng nói” riêng trên web,
bạn có thể thu thập và chia sẻ những thông tin, lĩnh vực mà bạn
thấy hay, tâm đắc - bất kể đó là những b́nh luận của bạn về
chính trị, những công việc hằng ngày hoặc đơn giản chỉ là liên
kết tới các website mà bạn thích, tổ chức các ư tưởng của họ.
Một số khác sử dụng blog như một công cụ để gây ảnh hưởng, quảng
bá h́nh ảnh của họ tới đông đảo công chúng trên thế giới, ví dụ
như các nghệ sĩ, các chính trị gia nổi tiếng...
Blog hữu ích cho e-Learning. Chúng có thể là nguồn các ư
tưởng hoặc thông tin về một vấn đề, được dùng để đưa các ư tưởng
hoặc thông tin riêng của bạn về một vấn đề. Chúng có thể được
dùng để tạo ra một cộng đồng các cá nhân có cùng ư kiến. Hơn thế
nữa, cách quản lư chúng dễ hơn một website, bạn không cần biết
các kiến thức về HTML, bạn có thể cập nhật thông tin ở mọi nơi.
Tất cả những lư do trên đă chứng tỏ rằng blog là một công cụ có
giá trị trong môi trường giáo dục.
|
|
 |
Đề bài: “Em hăy phát biểu cảm nghĩ về một người thân yêu nhất”
Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng
ta thương yêu và dành nhiều t́nh cảm. Nhưng đă bao giờ bạn nghĩ
rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu
trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể
là bạn bè chẳng hạn. C̣n riêng tôi, h́nh ảnh người bố sẽ măi măi
là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi măi tận sau này.
Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong
suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung
sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời
người, bố đă phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó
chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm
nhiều biến chứng. Trước đây, khi c̣n khỏe mạnh, bao giờ bố cũng
rất phong độ.
Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đă dần đổi thay:
Thay v́ những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ c̣n là một
dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm,
hai g̣ má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen v́
sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên
trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và
hết ḷng thương yêu gia đ́nh.
Gia đ́nh tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đ́nh đều
phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật,
ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng
vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên ḷng mọi người trong
gia đ́nh, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của ḿnh từ nghề
xe lai.
Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt
trời đă ngă bóng từ lâu. Mái tóc bố đă dần bạc đi trong sương
sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người b́nh thường nhưng
với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải
chở khách đi đường xa, đường sốc th́ những cơn đau dạ dạy của bố
lại tái phát.
Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng
to nhiệt độ tới 38-48 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả
tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố
gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường. Tôi luôn
tự hào và hănh diện với mọi người khi có được một người bố giàu
đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.
Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy
th́ khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nh́n
khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vă mà bố phải chịu
đựng, tôi chỉ biết ̣a lên mà khóc. Nh́n thấy bố như vậy, ḷng
tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có
thể mang những cơn đau đó vào ḿnh thay cho bố, giá như con có
thể giúp bố kiếm tiền th́ hay biết mấy? Nếu làm được ǵ cho bố
vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hăy nói
cho con được không?
Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ
muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ
tiết kiệm được chi tiêu cho gia đ́nh, tôi có thể kiếm được tiền
và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố
sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm.
Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới
những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học
thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày
xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi
tối, khi c̣n cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em
học bài.
Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống,
cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng
mấy ngh́n câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng…
Chính v́ vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm
một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng
bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố.
Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đă dành cho tôi một con đường
sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là
con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy
để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.
Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang,
là một người cao cả, đứng đắn, ḷng kiên tŕ chịu khó mà c̣n bởi
cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh
rỗi của bố c̣n lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu
vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi.
Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào
mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên
ḿnh một cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ
không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn
tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố c̣n rất
thích nuôi động vật.
Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo
và có lúc bố c̣n mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa. Và hơn
thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi
chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng
nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”,
bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi
chưa quá muộn.
Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia
đ́nh đă dần khá lên, khi các chị tôi đă có thể kiếm tiền, th́ bố
lại bỏ chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đ́nh này để ra đi về thế giới
bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại.
Giờ đây khi tôi vấp ngă, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng
đôi chân của ḿnh, bởi bố đi xa, sẽ không c̣n ai nâng đỡ, che
chở, động viên tôi nữa.
Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một ḿnh không?
Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố,
bố đă cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống
hàng ngày, chúng ta hăy trân trọng những ǵ đang có, hăy yêu
thương những người xung quanh ḿnh hơn, và đặc biệt hăy quan tâm,
chăm sóc cho bố của ḿnh, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ
mắng ḿnh bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta.
Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không
c̣n bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hăy
yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương
yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đă rọi
đường cho con đi. H́nh ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong ḷng con.
Những kỷ niệm, những t́nh cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp,
trân trọng, nó như chính linh hồn của ḿnh.
NGUYỄN THỊ HẬU
(Lớp 10A2, Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, TP Vinh, Nghệ An)
|
|
 |
MÔN VĂN LÊN MẠNG
TT - Trong điều kiện dạy và học hết sức thiếu thốn và khó khăn,
nhưng không chỉ giáo viên giảng dạy bằng giáo án điện tử mà các
học viên (HV) c̣n biết cách t́m tài liệu trên mạng, hào hứng xây
dựng bài soạn điện tử, làm thơ, viết nhật kư...
Chuyện lạ có thật đó diễn ra ở Trung tâm Giáo dục thường
xuyên Q.4, TP.HCM.
Từ không thành có
Giờ học môn văn đầu năm học 2005-2006, các HV ngạc nhiên
bởi thầy Hoàng Đức Huy không yêu cầu mở sách văn học, không đọc
bài, t́m hiểu bài. Thay vào đó, thầy hướng dẫn “Phương pháp tạo
một địa chỉ thư điện tử trên Yahoo”.
Máy móc không có đành dạy chay: “Các em ghi vào tập đi,
bước 1: nhấp chuột vào chữ e (Internet Explore), bước 2: đánh
vào khung address:
www.yahoo.com, bước 3: nhấp chuột vào
chữ “mail” bên tay phải...”. Và những lá thư điện tử đầu tiên
thầy Huy nhận được từ học tṛ là “đă tạo mail”, “em xin báo cho
thầy biết là em đă tạo được mail cho ḿnh”... Tiết văn kế tiếp,
HV được khen “làm rất tốt” nhưng cũng bị phê b́nh: “Viết thư cho
thầy không có phần mở đầu, kết thúc, câu thiếu chủ ngữ, vị ngữ,
chữ đầu ḍng không viết hoa... Lần sau các em nhớ khắc phục,
viết mail là một cách rèn luyện kỹ năng viết văn”.
Tiếp theo, lại những tiết dạy chay “Phương pháp t́m thông
tin trên mạng bằng
www.google.com.vn”, “Cách chọn tư liệu
cần t́m và viết bài soạn điện tử”. Lại bước 1, bước 2, bước 3,
bước 4... và... ra tiệm Internet thực hành.
“Khi tôi mua được máy vi tính xách tay, mỗi thao tác trên
máy như thế nào, trên màn h́nh hiển thị h́nh ảnh ra sao tôi đều
lưu vào máy và mang lên lớp mở ra cho HV xem để các em dễ h́nh
dung. Trong điều kiện khó khăn phải chịu mất thời gian và tốn
nhiều công sức...” - giáo viên Hoàng Đức Huy cho biết.
“Quan trọng là học viên cảm thấy hứng thú”
* Tại sao thầy lại
có sáng kiến đưa “môn văn lên mạng” (theo cách gọi của thầy và
tṛ ở Trung tâm Giáo dục thường xuyên Q.4)? Trong điều kiện
không được học vi tính ở trường, ra tiệm Internet làm sao HV
biết cách sử dụng máy tính?
- GV Hoàng Đức Huy: Mới đầu tôi cũng lo như vậy. Nhưng khi vào việc
rồi mới thấy ḿnh đánh giá thấp học tṛ của ḿnh quá. Khi được
hỏi, 1/3 HV của lớp cho biết đă có địa chỉ email cá nhân. Thật
ra cũng có em chưa từng biết đến vi tính thật. Tôi hướng dẫn các
em khi ra tiệm Internet hăy làm việc theo “đôi bạn” - tức bạn
biết nhiều hơn chỉ cho bạn biết ít hơn. Nếu gặp trục trặc, bí
quá th́ hỏi nhân viên pḥng Internet. Ngay cả bản thân tôi có
lúc cũng phải hỏi mà. Việc đưa môn văn lên mạng tôi đă ấp ủ từ
lâu nhưng măi đến năm học 2005 - 2006, khi có quyết định bỏ thi
tốt nghiệp THCS, tôi mới thực hiện. Lúc ấy, tôi có cảm giác như
ḿnh được “cởi trói” - không bị bó buộc bởi áp lực thi cử nữa.
* HV có làm thơ,
viết nhật kư, làm bài soạn điện tử đầy đủ như hướng dẫn của thầy
không, thưa thầy?
-100% đều thực hiện và rất hào hứng thực hiện nữa là khác. Đơn giản
v́ tôi có cách riêng của tôi. Đây là những bài soạn điện tử của
học tṛ (vừa nói ông vừa mở máy tính xách tay của ḿnh và mở ra
những bài soạn có đầy đủ h́nh ảnh, nội dung của các mục theo qui
định), em nào làm tốt sẽ được thưởng tập và được biểu dương
trước lớp, em nào làm chưa tốt th́ rút kinh nghiệm cho bài sau.
* Được biết, đă có
rất nhiều HS được thầy Huy thưởng tập, không chỉ làm bài soạn
điện tử mà chỉ cần hăng hái phát biểu, chăm chỉ học hành cũng
được thưởng tập?
-Tôi nghĩ HV chịu khó học môn của tôi không phải v́ mấy cuốn tập.
Thưởng tập chỉ là một cách khuyến khích các em cố gắng thôi.
Điều quan trọng là HV quí ḿnh, thích môn của ḿnh. Mà muốn các
em thích môn ḿnh trước hết phải dạy làm sao để các em hiểu.
Giảng bài mà HV không hiểu các em sẽ không thèm nghe nữa. HV cảm
thấy thích thú v́ đă làm được và làm thành công những bài soạn
điện tử.
* Nhưng trong khi
dư luận đang lên tiếng về t́nh trạng học hành quá nặng nề của
học sinh, việc bắt các em ngoài giờ học phải ra tiệm Internet để
t́m tài liệu, soạn bài... liệu có tạo thêm gánh nặng cho các em?
Chưa kể với những HV nghèo, tiền đâu để các em ra tiệm?
- Phí Internet chỉ có 3.000 đồng/giờ. Một năm học mỗi HV chỉ chọn
một bài trong chương tŕnh văn học, một bài trong chương tŕnh
tập làm văn để xây dựng bài soạn điện tử. Chuyện viết nhật kư
th́ nhà trường đă xếp thêm một tiết (ngoài những tiết do Bộ
GD-ĐT qui định) để giáo viên rèn kỹ năng viết, sửa câu chữ, ngữ
pháp, ư tứ... cho HV. Xin nói thêm: chương tŕnh viết nhật kư
tuy đề tài tự do nhưng đều bám sát chương tŕnh tập làm văn của
Bộ GD-ĐT: ví dụ như viết nhật kư có miêu tả nội tâm nhân vật,
viết nhật kư có đàm thoại... C̣n phân môn làm thơ tôi dạy theo
đúng chương tŕnh chính khóa của bộ, chỉ khác là các em gửi cho
tôi qua mail.
Nếu có quá tải th́ chính tôi đang phải chịu sự quá tải v́
phải đọc hết, xem hết các bài soạn, bài viết của gần 300 HV lớp
8 và lớp 9 của Trung tâm Giáo dục thường xuyên Q.4 và Trường
THPT dân lập Nguyễn Khuyến (cười). Đó là chưa kể tôi phải in tất
cả bài soạn của HV để các em dán vào vở đem về nhà cho phụ huynh
xem, coi như là minh chứng cho việc thầy - tṛ chúng tôi dạy và
học đàng hoàng.
HOÀNG HƯƠNG
(H́nh
:
một
tiết dạy về phương pháp làm bài soạn điện tử của giáo viên Hoàng
Đức Huy tại Trung tâm Giáo dục thường xuyên Q.4 (TP.HCM) - Ảnh:
H.HG)
|
|
 |
LTS: Năm 2006, cuộc thi “Prudential –
Văn hay chữ tốt” do Báo SGGP tổ chức mở rộng đến 12 tỉnh đồng
bằng sông Cửu Long với gần 200.000 học sinh THCS tham dự. Báo
SGGP xin giới thiệu bài văn của em Dương Thuư Vân (Trường THCS
Lê Ngọc Hân, tỉnh Tiền Giang) đă xuất sắc đoạt giải nhất cuộc
thi cấp khu vực ĐBSCL..
Cảm nhận và suy tưởng từ hoa sen
Cuộc sống của
chúng ta là một vườn hoa ngát hương. Mỗi đóa hoa, mỗi làn hương
quyện trong gió đều mang một ư nghĩa riêng biệt, có khi mơ hồ,
xa xăm, lại có lúc ta tưởng như rất gần. Đă có lần ta đắm ḿnh
trong sắc đỏ của hoa hồng – màu sắc của xúc cảm sâu thẳm trong
hồn. Đă có lần ta yêu cái chân chất, giản dị của những khóm hoa
dại, không rực rỡ, đậm hương nhưng vẫn làm đẹp cho đời. Thế đă
bao giờ ta dành một khoảng lắng trong tim để nghĩ về hoa sen –
đóa hoa thanh cao, vươn lên rạng ngời từ chốn bùn lầy?…
Cái đẹp là để
người ta yêu! Nhưng có người yêu cái đẹp rực rỡ, chói ngời, lại
có người yêu cái đẹp giản đơn, mộc mạc. C̣n tôi, tôi yêu cái đẹp
b́nh dị nhưng khiến người ta phải ngẫm suy. Phải chăng v́ hoa
sen cũng thế nên tôi mới cảm nhận được cái đẹp ẩn chứa trong
loài hoa này?
Giữa chốn đầm lầy lạnh lẽo, mầm hoa kiên tŕ chắt lọc những tinh
hoa từ đất mẹ. Thế rồi một sớm mai nắng đẹp, hoa sen vươn lên,
x̣e cánh đón nắng mai. Từng cánh hoa tinh khôi, thoảng nhẹ chút
hương theo gió. Miền đất mênh mông nước nổi, ngai ngái mùi bùn,
ấy mà sen vẫn rạng ngời vươn cao. “Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi
bùn” – ấn tượng hoa sen đọng lại trong ḷng người là như thế.
B́nh dị mà thanh cao! Bất giác, ta nhớ đến những con người sống
giữa những cơn lốc của cuộc đời, giữa cái nghèo đói vây quanh.
Những tưởng họ sẽ buông tay, phó mặc cho con vụ định mệnh cứ
xoay vần, nhưng không, họ vẫn là chính họ! Dẫu biết hoàn cảnh có
thể thay đổi con người, bể khổ có thể rửa trôi sự chân chất,
hiền ḥa, họ vẫn giữ nguyên con tim hồng những niềm tin, những
tia sáng vị tha, độ lượng. Và rồi, họ mơ một ngày mai tươi sáng,
họ sẽ là đóa sen thơm tỏa ngát giữa cảnh đời chông gai. Phẩm
chất thanh cao của loài sen đă khắc họa vào cả tim người…
Hẳn ta sẽ không quên được Mạc Đĩnh Chi – một tấm gương sáng
trong ḷng người. Câu chuyện về cuộc đời ông là chuỗi ngày khó
nhọc với những chú đom đóm trên hành tŕnh đi t́m con chữ. Khi
đứng trước vua, ông đă thể hiện rơ phẩm chất của ḿnh qua bài
phú “Ngọc tỉnh liên” (Hoa sen trong giếng ngọc). Đóa sen thầm
lặng, hiền ḥa nhưng cao quư biết chừng nào. Chẳng cầu kỳ, tỏa
sáng cũng chẳng quá tầm thường, lấm lem, sen đơn thuần là một
đóa hoa làm đẹp cho đời. Tôi yêu cái giản dị ấy! Tôi càng yêu
những con người mộc mạc, chân chất muốn góp tay vẽ nên màu sắc
đẹp tươi cho bức tranh cuộc đời. Họ cũng như hoa sen, dẫu không
xuất thân từ nơi khá giả, không đón nhận nhiều sự ưu ái, yêu
thương như bao người khác, họ vẫn cố sống tốt, sống đẹp. Vẻ đẹp
mộc mạc ấy mới cao quư chừng nào…
Đứng giữa một không gian ngát những hương sen, bất giác ta thấy
sen sao mà giống con người Việt Nam đến thế! Từ trong bùn lầy,
sen vươn lên, nổi bật, rạng ngời. Tôi chợt nhớ đến bài thơ “Việt
Nam – Máu và hoa” của Tố Hữu. Từ “biển máu” của chiến tranh khốc
liệt, dân tộc ta, đất nước ta đă “vươn lên như một thiên thần”.
Chẳng phải đấy là niềm tự hào của mỗi chúng ta đấy sao? Thế là
tôi lại có thêm một câu trả lời cho vẻ đẹp của hoa sen: Vẻ đẹp
tôi yêu là vẻ đẹp kiên cường, bền bỉ đến diệu kỳ!
Hăng hàng không Việt Nam đă chọn đóa sen vàng làm biểu tượng sau
một thời gian dài chắt lọc, suy ngẫm. Có lẽ bởi họ cũng cảm nhận
được vẻ đẹp của hoa sen. Đóa sen giờ được nâng lên không trung,
bạn bè quốc tế sẽ nh́n vào đấy mà nghĩ về con người Việt Nam.
Sen đă đọng trong con mắt bao người h́nh ảnh một đất nước anh
hùng, bất khuất dẫu trải qua bao trận chiến tang thương, để hôm
nay “sen của Tổ quốc” – ḥa b́nh – đă ngát hương. Sen c̣n để lại
trong tim h́nh ảnh những con người thanh cao trong mọi hoàn cảnh,
giản dị, hiền ḥa đến thân thương…
Hoa sen đă soi rọi trong tâm hồn tôi những phẩm chất cao quư.
Bất giác, tôi nhận ra hoa sen không phải là nữ hoàng của các
loài hoa như nàng hồng kiều diễm, nhưng vẫn có những vẻ đẹp
riêng thật ư nghĩa đi sâu vào ḷng người. Thế th́ tại sao chúng
ta lại không như vậy? Chúng ta, những con người nhỏ bé trong xă
hội này, nếu ta cứ măi nghĩ đến cái bé nhỏ của ḿnh để rồi mang
lấy mặc cảm th́ chúng ta vẫn măi chỉ là mầm hoa ẩn sâu trong
ḷng đất. Chúng ta hăy cố gắng hết ḿnh, hăy làm cho cuộc sống
thêm ư nghĩa. Dẫu không thể vượt bậc như bao người, ta vẫn hài
ḷng với những tháng ngày nỗ lực. Cuộc sống sẽ tặng cho ta những
món quà của hạnh phúc. Ta đă phấn đấu bao ngày, và khi ấy là
“sen” của ta nở hoa!
Hoa sen như một lăng kính muôn màu mà khi nh́n vào, nó mở ra
trước tôi những phẩm chất cao quư. Mỗi loài hoa đều mang ư nghĩa
riêng, nhưng có lẽ chỉ hoa sen là tấm gương, là ngọn đèn sáng
cho tôi tiếp bước. Tôi sẽ sống như hoa, sống hết con tim để mơ
một ngày mai khoe sắc giữa đời…
Cuộc hành tŕnh t́m kiếm cái đẹp của tôi dần bước sang những
trang mới, tôi cảm nhận được nhiều hơn về cuộc sống muôn màu.
Nhưng có lẽ trong thẳm sâu tiềm thức, tôi sẽ chẳng bao giờ quên
vẻ đẹp b́nh dị, bền bỉ của loài sen. Dẫu thời gian cứ hằn những
bước chân đổi thay vào tạo hóa, tôi tin sen vẫn như thuở ban sơ,
vẫn ngát hương chốn bùn lầy. Tôi càng tin những người con Việt
Nam vẫn giữ nguyên những vẻ đẹp cao quư của tâm hồn. Để rồi một
ngày, sắc sen rạng rỡ giữa cuộc sống mến thương…
“Sen vẫn thế, âm thầm và lặng lẽ/Rồi một mai bừng sáng giữa
khung trời/Từ sâu thẳm chốn bùn lầy đất mẹ/Ngát hương sen – nét
đẹp chẳng phai phôi…”.

|
|
 |
TT - Ngày 27-9-2006, báo
Tuổi Trẻ
trong mục “Chuyện thường ngày” có thuật lại trường hợp em Trần
Phú Tài, học sinh lớp 7A7 Trường THPT Lương Thế Vinh (Q.1,
TP.HCM). Câu chuyện cảm động này gợi ư cho một thầy giáo ở Sở
GD-ĐT
Tiền Giang ra đề kiểm tra học kỳ 1 năm 2006 - 2007 cho học
sinh của tỉnh ḿnh. Và kết quả bài làm của học sinh đă nằm ngoài
mong đợi của người ra đề.
Bài làm học sinh Nguyễn Đoàn Minh Đức (lớp 10/1 Trường THPT G̣
Công Đông):
Mấy hôm nay trời cứ trở
lạnh. Những cơn gió thổi đến mang theo cái se lạnh của những
ngày cuối đông. Nằm vùi trong chăn ấm nhưng tôi lại nghĩ đến
những đứa trẻ phải thức dậy từ rất sớm để phụ giúp gia đ́nh lo
toan kế sinh nhai. Ḷng tôi như thắt lại. Bất chợt tôi nghĩ đến
Trần Phú Tài, một cậu bé mà tôi t́nh cờ biết được qua một bài
viết trên báo Tuổi Trẻ. H́nh ảnh cậu bé Tài in măi trong tâm trí tôi về
nghị lực sống, nghị lực của một con người vượt lên trên số phận.
Câu chuyện bắt đầu từ buổi trưa hôm ấy. Sau khi dùng
cơm trưa xong, thầy hiệu trưởng ở lại trường để chờ cuộc họp
lănh đạo vào buổi chiều. Trưa ấy, mặt trời đổ xuống mặt đất cái
nắng cháy da bỏng thịt. Cái nắng giữa ḷng Sài G̣n cứ như thiêu
đốt vạn vật. Từng lá cây, ngọn cỏ đứng im ĺm như đang chết khát
bên đường. Dưới khuôn viên trường, giờ này chẳng c̣n học sinh
nào nữa.
Chỉ có cái nắng tha hồ nhảy nhót, đùa giỡn trên sân trường.
Cái oi bức của buổi trưa hè khiến thầy hiệu trưởng phải mở toang
cả hai cánh cửa sổ ở tầng hai để mong có chút gió ùa vào. Thầy
nh́n xuống sân trường. Chợt thầy thấy một cậu học tṛ dáng người
thấp bé đang đi đi lại lại trên sân trường. Qua cặp kính cận dày
cộp thầy chẳng thấy rơ. Do đó thầy bước xuống tầng trệt và gọi
cậu học sinh ấy vào. Đó là một cậu bé có nước da hơi ngăm đen
nhưng đôi mắt sáng ngời nghị lực. Cậu mặc chiếc áo đă cũ nhưng
sạch sẽ và chiếc quần xanh sờn bạc màu. Thầy cất tiếng hỏi cậu
học tṛ nhỏ:
- Sao buổi trưa con không về nhà mà lại tha thẩn ngoài nắng
thế kia? Nhà con ở đâu? Con tên ǵ, học lớp mấy?
Cậu bé lí nhí trả lời::
- Thưa thầy, nhà con ở quận 4. Từ trường về nhà con rất xa
nên con ở lại trường đến chiều mới về. Con tên Trần Phú Tài, học
lớp 7A7.
Thầy lại hỏi:
- Tại sao con không đăng kư học bán trú như bao bạn khác
cho tiện việc đi lại?
Cậu học tṛ đáp:
- Thưa thầy, bố mẹ con đều là công nhân, làm việc vất vả từ
sáng đến chiều tối mới về. Gia đ́nh con khó khăn nên không thể
kham nổi tiền học bán trú.
- Thế th́ con ăn trưa ở đâu? Con có nhà người quen ở đây à?
- Thưa thầy, không ạ. Sáng nào bố mẹ cũng đưa con đến
trường rồi cho con năm ngh́n đồng. Một ngh́n con dùng để mua xôi
ăn sáng. C̣n lại bốn ngh́n con dùng để ăn cơm trưa ạ.
Nghe Tài hồn nhiên kể, thầy hiệu trưởng chạnh ḷng khi
mường tượng đến bữa cơm trưa đạm bạc của cậu học tṛ nghèo có lẽ
sẽ chỉ có rau và cá vụn. Thầy xoa đầu Tài và nói:
- Hoàn cảnh gia đ́nh khó khăn mà con vẫn cố gắng đến trường
là rất đáng quí. Hẳn con học rất giỏi. Thầy rất vui khi có một
người học tṛ như con. Cứ thế mà phát huy con nhé. Mà này, con
làm ǵ mà đi lại loanh quanh giữa trưa nắng thế kia?
Tài cười nói:
- Thưa thầy, ăn trưa xong con không biết làm ǵ nên đi nhặt
rác để trường ḿnh sạch và đẹp hơn.
Nói rồi Tài ṿng tay cúi chào thầy rồi chạy ra sân trường
tiếp tục nhặt từng cái bao nilông, từng chiếc lá trên sân trường.
Nắng sân trường dường như dịu lại. Thầy hiệu trưởng trở lại
pḥng làm việc với bao suy nghĩ nhưng niềm vui vẫn rạng ngời
trên mặt thầy suốt cả ngày hôm đó.
Trong buổi sinh hoạt dưới cờ tuần sau, thầy hiệu trưởng
khen ngợi, tuyên dương tấm gương vượt khó và trao cho Tài học
bổng của trường. Thầy c̣n cho Tài được học bán trú miễn phí.
Cuối cùng người tốt cũng được đền đáp xứng đáng. Qua câu
chuyện của Tài tôi nhận ra rằng: “Chúng ta chỉ mất hết mọi hi
vọng khi chúng ta từ bỏ chúng”. Mặt khác, tôi nhận thấy cuộc
sống này c̣n nhiều mảnh đời giống như Tài. Họ đang ngày đêm vừa
lo toan cuộc sống vừa đến trường. Tôi mong rằng các cấp chính
quyền cùng các đoàn thể quan tâm nhiều hơn đến những con người
như vậy để mỗi trẻ em có hoàn cảnh khó khăn đều được sự giúp đỡ
như Tài. Tôi thầm cảm ơn Tài v́ em đă cho tôi nhận ra rằng ḿnh
phải trân trọng những ǵ đang có. Tôi sẽ hài ḷng với chiếc xe
đạp cũ của ḿnh v́ ngoài kia vẫn c̣n những cậu học tṛ hằng ngày
phải đi bộ hàng cây số để đến trường. Tôi sẽ không đ̣i cha mẹ
phải nấu những bữa ăn thịnh soạn v́ tôi biết ngoài kia c̣n bao
người phải ăn đĩa cơm chỉ có rau luộc và cá vụn. Tôi sẽ hài ḷng
với chiếc chăn cũ của ḿnh v́ biết ngoài kia vẫn có những người
đang nằm co ro dưới gầm cầu...
Tài đă cho tôi bài học về nghị lực sống, nghị lực vượt qua
khó khăn. Tôi tự nhủ: Hăy hài ḷng với những ǵ ḿnh đang có và
hăy đương đầu với khó khăn rồi ḿnh sẽ giành chiến thắng. Mai
này, khi lớn lên, dù ở một vùng quê nghèo hay chốn thị thành, dù
làm một bác sĩ, kỹ sư hay chỉ làm một người công nhân b́nh
thường, tôi vẫn dành một góc nhỏ nào đó trong tâm hồn để lưu giữ
những câu chuyện, những con người như Tài như một tấm gương
trong suốt cho đời tôi.
Lời lẽ học tṛ vẫn c̣n đôi chỗ non nớt, vụng về, nhưng
những suy nghĩ, những cảm xúc này là của một con người đang
trưởng thành. Bài thi được chấm điểm 5,5/6. Giấy thi không có ô
dành cho nhận xét giám khảo nhưng đối với bài thi này có sự phá
lệ. Giám khảo ghi nhận xét ở cuối bài thi: “Qua bài này, cô nhận
thấy em là người có tiềm năng văn chương. Nhưng điều quí nhất
vẫn là cái tâm cao đẹp. Tài năng văn chương bắt đầu từ tâm. Hạnh
phúc cho những người thầy có được những học sinh như em” .
Đề bài :
Báo
Tuổi Trẻ
ngày 27-9-2006 có mẩu chuyện như sau:
(...) Một buổi trưa, thầy hiệu trưởng lấy làm lạ khi thấy
một cậu học sinh cứ cặm cụi đi nhặt từng cái bao nilông, từng
chiếc lá trong sân trường bỏ vào thùng rác. Khi thầy hỏi tại sao
buổi trưa không ngủ mà tha thẩn ngoài sân trường, em cho biết bố
mẹ đều làm việc vất vả nhưng gia đ́nh rất khó khăn. Đăng kư học
bán trú như các bạn th́ bố mẹ kham không nổi. Buổi sáng, bố mẹ
đưa em đến trường và phát cho 5.000 đồng. Trong đó, 1.000 em
dùng để mua xôi ăn sáng và 4.000 c̣n lại là cho đĩa cơm trưa chỉ
toàn rau với cá vụn. Ăn xong, em ở luôn tại trường để tự ôn tập,
rồi chiều bố mẹ đến đón.Và em bảo với thầy: “Ăn trưa xong con
không biết làm ǵ nên đi lượm rác để trường ḿnh sạch và đẹp hơn”.
Cậu bé ấy tên là Trần Phú Tài, học sinh lớp 7A7 Trường Lương Thế
Vinh, Q.1, TP.HCM (...).
Đoạn trích trên không có phần mở đầu và phần kết thúc, em
hăy nghĩ ra phần mở đầu và kết thúc cho mẩu chuyện này.
Bằng lời văn của ḿnh, em hăy viết lại thành một câu chuyện
hoàn chỉnh. |
|
 |
"Con xin lỗi mẹ"
Bài văn được điểm 9 của một học sinh lớp 6
Đọc sách, tôi rất thích một câu nói của nhà văn người Úc: "Không
có ǵ là hoàn hảo, có chăng chỉ là sự đề cao mà thôi". Đúng, thử
hỏi trong chúng ta có ai dám tự nói ḿnh chưa mắc lỗi dù chỉ một
lần không?
Tôi cũng vậy, có lẽ tôi không thể quên lỗi lầm ḿnh gây ra
hôm đó, khiến người tôi yêu quư nhất - mẹ tôi, buồn ḷng...
Hôm ấy, đất dát vàng ánh nắng, trời mát dịu, gió khẽ hôn
lên má những người đi đường. Nhưng nó sẽ là ngày tuyệt đẹp, nếu
tôi không có bài kiểm tra khoa học tệ hại đến như vậy, hậu quả
của việc không chịu ôn bài. Về nhà, tôi bước nhẹ lên cầu thang
mà chân nặng trĩu lại. Tôi buồn và lo vô cùng, nhất là khi gặp
mẹ, người tôi nói rất chắc chắn vào tối qua: "Con học bài kỹ lắm
rồi".
Mẹ đâu biết khi mẹ lên nhà ông bà, ba đi công tác, tôi chỉ
ngồi vào bàn máy tính chứ nào có ngồi vào bàn học, bởi tôi đinh
ninh rằng cô sẽ không kiểm tra, v́ tôi được mười điểm bài trước,
nào ngờ cô cho làm bài kiểm tra mười lăm phút. Chả lẽ bây giờ
lại nói với mẹ: "Con chưa học bài hôm qua" sao? Không, nhất định
không.
Đứng trước cửa, tôi bỗng nảy ra một ư "Ḿnh thử nói dối mẹ
xem sao". Nghĩ như vậy, tôi mở cửa bước vào nhà. Mẹ tôi từ trong
bếp chạy ra. Nh́n mẹ, tôi chào lí nhí "Con chào mẹ". Như đoán
biết được phần nào, mẹ tôi hỏi: "Có việc ǵ thế con"? Tôi đưa mẹ
bài kiểm tra, nói ra vẻ ấm ức: Con bị đau tay, không tập trung
làm bài được nên viết không kịp”... Mẹ tôi nh́n, tôi cố tránh
hướng khác. Bỗng mẹ thở dài! “Con thay quần áo rồi tắm rửa đi!”.
Tôi "dạ" khẽ rồi đi nhanh vào pḥng tắm và nghĩ thầm: "Ổn
rồi, mọi việc thế là xong". Tôi tưởng chuyện như thế là kết thúc,
nhưng tôi đă lầm. Sau ngày hôm đó, mẹ tôi cứ như người mất hồn,
có lúc mẹ rửa bát chưa sạch, lại c̣n quên cắm nồi cơm điện. Thậm
chí mẹ c̣n quên tắt đèn điện, điều mà lúc nào mẹ cũng nhắc tôi.
Mẹ tôi ít cười và nói chuyện hơn. Đêm đêm, mẹ cứ trở ḿnh không
ngủ được.
Bỗng dưng, tôi cảm thấy như mẹ đă biết tôi nói dối. Tôi hối
hận khi nói dối mẹ. Nhưng tôi vẫn chưa đủ can đảm để xin lỗi mẹ.
Hay nói cách khác, tôi vẫn chưa thừa nhận lỗi lầm của ḿnh. Sáng
một hôm, tôi dậy rất sớm, sớm đến nỗi ở ngoài cửa sổ sương đêm
vẫn đang chảy "róc rách" trên kẽ lá.
Nh́n mẹ, mẹ vẫn đang ngủ say. Nhưng tôi đoán là mẹ mới chỉ
ngủ được mà thôi. Tôi nghĩ: Quyển "Truyện về con người" chưa đọc,
ḿnh đọc thử xem". Nghĩ vậy, tôi lấy cuốn sách đó và giở trang
đầu ra đọc. Phải chăng ông trời đă giúp tôi lấy cuốn sách đó để
đọc câu chuyện "lỗi lầm" chăng ! "...
Khi Thượng đế tạo ra con người, Ngài đă gắn cho họ hai cái
túi vô h́nh, một túi chứa lỗi lầm của mọi người đeo trước ngực,
c̣n cái túi kia đeo ở sau lưng chứa lỗi lầm của ḿnh, nên con
người thường không nh́n thấy lỗi của ḿnh". Tôi suy ngẫm: "Ḿnh
không thấy lỗi lầm của ḿnh sao?". Tôi nghĩ rất lâu, bất chợt mẹ
tôi mở mắt, đi xuống giường. Nh́n mẹ, tự nhiên tôi đi đến một
quyết định: Đợi mẹ vào pḥng tắm, rồi lấy một mảnh giấy nắn nót
đề vài chữ.
Mẹ tôi bước ra, tôi để mảnh giấy trên bàn rồi chạy ù vào
pḥng tắm. Tôi đánh răng rửa mặt xong, đi ra và... chuẩn bị ăn
bữa sáng ngon lành do mẹ làm. Và thật lạ, mảnh giấy ghi chữ:
"Con xin lỗi mẹ" đă biến đâu mất, thay vào đó là một chiếc khăn
thơm t́nh mẹ và cốc nước cam. Tôi cười, nụ cười măn nguyện v́ mẹ
đă chấp nhận lời xin lỗi của tôi.
Đến bây giờ đă ba năm trôi qua, mảnh giấy đó vẫn nằm yên
trong tủ đồ của mẹ. Tôi yêu mẹ vô cùng, và tự nhủ sẽ không bao
giờ để mẹ buồn nữa. Tôi cũng rút ra được bài học quư báu: Khi
bạn biết xin lỗi bố mẹ, bạn sẽ có nhiều hơn một thứ bạn vẫn
đang có, đó là t́nh thương.
"Từ thuở sinh ra t́nh mẫu tử
Trao con ấm áp tựa nắng
chiều".
QUÁCH
TRÍ DŨNG
Trên đây là bài tập làm văn đạt điểm 9 của em
Quách Trí Dũng, lớp 6A Trường phổ thông Amsterdam Hà Nội. Đề văn
của cô giáo Châu ra như sau:
"Đă có lần em mắc lỗi. Em hăy kể
lại lỗi lầm đó".
5 năm học tiểu học, học bạ của Dũng đều đạt
điểm 9 - 10. Năm học 2005 - 2006 Dũng đoạt giải nhất kỳ thi học
sinh giỏi quận Hoàn Kiếm. Dũng c̣n được Huy chương bạc của cuộc
thi Toán giao lưu tuổi thơ toàn quốc lần thứ 2 năm 2006, giải
nhất "Thần đồng đất Việt" của Đài truyền h́nh kỹ thuật số - VTC
tổ chức (tháng 5-2006).
Tổng kết phong trào "Người tốt việc tốt" em được Chủ tịch
UBND TP Hà Nội trao bằng chứng nhận đạt danh hiệu "Người tốt
việc tốt" năm 2006 cấp thành phố, và được lănh đạo nhà trường cử
dự lễ trao bằng nhân kỷ niệm ngày giải phóng thủ đô 10-10-2006. |
|
|
|
|
|
|
|
|